Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Go down

Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Mon Aug 31, 2009 5:37 pm

PHONG THẦN DIỄN NGHĨA

Tác giả : Cắt Kéo Đĩnh
Dịch giả : VjS4oT4CoD0n

Chơi games Phong thần là phải biết được cốt truyện thì chơi mới hay và ít bỡ ngỡ khi bàn luận!
Tôi biết mọi người khi chơi Phong thần có rất nhiều thắc mắc về các nhân vật, các tính tiết... Hôm nay tôi xin mạn phép được post lại toàn bộ bộ truyện Phong thần để những ai chưa có dịp đọc qua thì vào tìm hiểu cho khỏi bỡ ngỡ với mọi người.
Tôi xin thay mặt những người đọc bài viết này cảm ơn tất cả các huynh đệ đã bỏ công sức luyện "Nhất dương chỉ" post bài để tôi sưu tầm về đây cho mọi người cùng xem!

---------------------------------------------------------


1. MỤC LỤC


Hồi 01 - Trụ Vương tế miếu Bà Nữ Oa
Hồi 02 - Phản nước Thương, Tô Hộ đề thơ
Hồi 03 - Xem thơ Tây Bá Hầu Tô Hộ dâng Ðắc Kỷ
Hồi 04 - Giết giai nhân, Hồ Ly mượn lệnh
Hồi 05 - Vân Trung Tử dâng kiếm trừ yêu
Hồi 06 - Làm Bào Lạc Trụ Vương hại tôi trung
Hồi 07 - Bí Trọng bày mưu phế Khương Hậu
Hồi 08 - Họ Phương cõng Chúa phản Triều Ca
Hồi 09 - Thương Thừa Tướng liều mình gián Chúa
Hồi 10 - Tiếng sấm sanh Dị Nhân
Hồi 11 - Tây Bá bị giam thành Dũ Lý
Hồi 12 - Na Tra Xuất Hiện Ải Trần Ðường
Hồi 13 - Thạch Cơ Bị Lửa Thiêu Hiện Hình Cục Ðá
Hồi 14 - Na Tra Nhờ Thầy Cứu Nhập Xác Bông Sen
Hồi 15 - Khương Thượng Về Trần Cưới Vợ
Hồi 16 - Tử Nha đốt quỉ hoá Tỳ Bà
Hồi 17 - Đắc Kỷ lập Sái Bồn đốt hại Cung Nga
Hồi 18 - Khương Tử Nha Lội Sông Trốn Chúa
Hồi 19 - Bá Ấp Khảo Dâng Báu Vật Chuộc Tội Cha
Hồi 20 - Táng Nghi Sanh Mua Lòng Bọn Nịnh
Hồi 21 - Văn Vương Khoe Quan Qua Năm Ải
Hồi 22 - Văn Vương Thương Con Mữa Thịt Hóa Thỏ
Hồi 23 - Thấy Phi Hùng Điềm Lành Ứng Mộng
Hồi 24 - Văn Vương Rước Khương Thượng Nơi Sông Vị
Hồi 25 - Hồ Ly Dọn Tiệc Mời Yêu Quái
Hồi 26 - Đắc Kỷ Bày Mưu Hại Tỉ Can
Hồi 27 - Văn Trọng Thái Sư Về Nước Dâng Mười Khoản Can Vua
Hồi 28 - Văn Vương Phạt Trụ Cứu Dân
Hồi 29 - Văn Vương Chém Sùng Hầu Hổ
Hồi 30 - Võ Thành Vương Phản Trụ Ðầu Châu
Hồi 31 - Văn Thái Sư đuổi theo Phi Hổ
Hồi 32 - Hoàng Thiên Hóa gặp cha tại Ðồng Quan
Hồi 33 - Hoàng Phi Hổ đánh ải Tụy Thủy
Hồi 34 - Võ Thành Vương ra mắt Tử Nha
Hồi 35 - Triều Ðiền đem binh thám thính
Hồi 36 - Quế Phương vâng chiếu chinh Tây
Hồi 37 - Tử Nha về núi cầu Nguyên Thỉ
Hồi 38 - Tứ Thánh phò Trụ đánh Tây Kỳ
Hồi 39 - Hai nịnh bị giá lạnh nằm co
Hồi 40 - Bốn Tướng cậy phép đoạt thành

Đây là 40 hồi của Na Tra Truyền Kì ( Bảng Phong Thần ) chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhập nhanh nhất cho các bạn cho những ai yêu truyện ^^
Đây chỉ là tựa đề còn truyện thì Bang Chủ Bang Rạch Gía chúng tôi đang cập nhập, thời gian cập nhập nhanh nhất cho 40 hồi này là 3 ngày, Mong anh em trong 4rum thứ lỗi.
Kính Bút
T/M Phó Bang Chủ
VjS4oT4CoD0n
Huân
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by DQHung on Mon Aug 31, 2009 5:47 pm

OK, cái này hay nè. Truyện tranh hay truyện chữ vậy ? Post nhanh nhanh nhé để anh em còn see nửa đóa Cười nhăn răng
avatar
DQHung
Coder
Coder

Tổng số bài gửi : 62
Reputation : 1
Join date : 28/08/2009
Age : 30
Đến từ : Rạch Giá - Kiên Giang

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:07 am

Hồi 1 : Trụ Vương tế miếu Bà Nữ Oa



Theo sử Trung Hoa thì trước kia đời Nghiêu, Thuấn vợ thứ hai của vua Ðế Cốt là Giảng Ðịnh đi cầu con ở gò Cao Mai trông thấy chim én đẻ rơi trước mặt. Bà Giảng Ðịnh cho là điềm lành, liền lấy trứng chim én ấy nuốt vào bụng. Quả nhiên vì nuốt trứng, bà thọ thai sinh được một trai đặt tên là Khiết.
Khiết lớn lên phò vua Nghiêu, rồi đến vua Thuấn, được phong làm chức Tư Ðồ. Vì có công dạy dân, về sau Khiết được phong làm Lạc Ấp, và làm chúa một xứ. Dòng dõi ông Khiết vẫn nối chức cai trị Thái Ấp cho đến đời ông Thái Ất, tức là Thành Thang.
Thành Thang là người nhân đức và trung hậu, nghe đồn ông Y Doãn là người tài trí, thất thời ẩn cư cày ruộng nơi Sằn Dã, liền đến rước về, dâng cho vua Kiệt, nhà Hạ dùng.
Ấy là vì lòng trung, Thành Thang không dám dùng riêng người tài cho mình. Ai ngờ vua Kiệt bất trí, không biết dùng người tài, nghe lời dua mị, không trọng dụng Y Doãn. Y Doãn bỏ vua Kiệt trở về với Thành Thang.
Bấy giờ vua Kiệt càng ngày càng đắm say tửu sắc. Giết quan Long Phùng là một vị gián quan có công với nước, nên chẳng ai dám ra can ngăn nữa. Hành động của vua Kiệt mỗi lúc một thối nát hơn.
Ông Thành Thang thấy vậy sai người qua khóc lóc để khuyên can. Vua Kiệt đã không nghe còn bắt ông Thành Thang giam tại Hạ Ðài suốt một thời gian mới thả về.
Trong lúc vua Kiệt ham *********, độc ác như vậy thì ông Thành Thang lại tỏ cho thiên hạ thấy ông là một người nhân hậu có tiếng.
Một hôm, ông Thành Thang ra ngoài đồng thấy người đi săn bủa lưới bốn phía, và vái :
-Trên trời sa xuống, dưới đất chun lên, tất cả bốn phương đều vô mảnh lưới.
Ông Thành Thang nghe lời vái ấy than thầm :
-Nếu vậy muôn cầm đìểu thú đều bị bắt hết còn gì ?
Ông bèn truyền mở ba phía lưới ra, rồi khiến các thợ săn vái rằng :
Muốn lại thì lại, muốn qua thì qua
Ở trên trời sa xuống, có cánh bay xa
Ở dưới đất chun lên, có chân chạy ra
Con nào liều mạng, thì vào lưới ta
Cầm thú đều ra khỏi lưới hết. Bởi vậy đời sau người ta thường nói : "Mở lưới Thành Thang " tức là ý muốn nhắc đến tích ấy.
Giăng lưới để bắt cầm thú để ăn thịt mà chỉ giăng một mặt, chừa chổ cho con thịt thoát ra thì lòng nhân còn gì hơn. Bởi vậy tiếng đồn tới cõi Hớn Nam, thiên hạ đều khen Thành Thang đức lớn, hơn bốn mươi nước đều theo.
Ðến sau, vua Kiệt vô đạo, hại dân gần chết, ông Y Doãn phò Thành Thang đánh đuổi vua Kiệt qua đất Nam Sào.
Các chư hầu hội đũ mặt, tôn Thành Thang lên làm Thiên tử, Thành Thang vẫn từ chối, chỉ muốn nhận bổn phận chư hầu thôi, nhưng vì các chư hầu khác ép buộc, Thành Thang cực chẳng đã phải thuận lời lên ngôi Thiên tử lập Kinh đô nơi đất Bạt vào năm Ất Mùi mở đầu nhà Thương. Vua Thành Thang bỏ các điều luật ác hiểm của vua Kiệt, đặt ra những việc dân ưa, dân mến, lấy đức trị dân, nên ai nấy đều theo về cả.
Trong thời gian đầu, vì vua Kiệt bất nhân, nên trời hạn hán suốt bảy năm, vua Thành Thang mới cầu mưa thì trời liền mưa xuống. Vua trị dân nhân đức, dân coi vua như cha mẹ, trong nước không xảy ra điều gì cần phải xài đến luật pháp nữa.
Vua Thành Thang trị vì được 13 năm, thọ được 100 tuổi, rồi truyền xuống con cháu đến 28 đời, tổng cộng là 564 năm, đến đời Ân Thọ (vua Trụ) thì nhà Thương mới mất.
Hai mươi tám đời vua nhà Thương truyền nối như sau :

1- Thành Thang
2- Thái Giáp
3- Óc Ðinh
4- Thái Canh
5- Tiển Giáp
6- Ứng Kỷ
7- Thái Hậu
8- Trọng Ðỉnh
9- Ngoại Nhâm
10- Hà Ðản Giáp
11- Tổ Ất
12- Tổ Tân
13- Óc Giáp
14- Tổ Ðinh
15- Nam Canh
16- Ðương Giáp
17- Bàn Canh
18- Tiểu Tân
19- Tiểu Ất
20- Võ Ðinh
21- Tổ Canh
22- Tổ Giáp
23- Lâm Tân
24- Canh Ðịnh
25- Thái Ðỉnh
27- Ðế Ất
28- Ân Thọ (Trụ Vương).

Truyện này nói về cuối đời nhà Thương, lúc Trụ Vương mất nước, và nhà Châu lên kế vị. Vua Trụ là con thứ ba của vua Ðế Ất. Vua Ðế Ất có ba người con là Vi Tử Khải, Vi Tử Ðiển và Ân Thọ.
Nhân khi vua Ðế Ất ngự ngoài vười xem hoa mẫu đơn với các quan, thấy lầu Phi Vân gảy mất một kèo, liền truyền các quan thay cây kèo ấy. Các quan xúm lại đở không nổi. Bấy giờ có Ân Thọ đi theo, thấy vậy một mình xốc lại, một tay đở cây kèo, một tay nhổ cột lên thay. Các quan trông thấy sức mạnh của Thọ Vương ai cũng quỳ lạy chúc mừng.
Thừa Tướng Thương Dung vá quan Ðại Phu Mai Bá, Triệu Khải đồng quỳ tâu với vua Ðế Ất :
-Thọ Vương tuy là con út nhưng tài năng như vậy có thể làm rạng rỡ nhà Thương sau này, xin Bệ hạ phong làm Thái Tử, để nối ngôi.
Ðế Ất bằng lòng, lập Ân Thọ lên làm Thái Tử.
Vua Ðế Ất trị vì được ba mươi năm thì băng hà. Lúc lâm chung có phú thác Thọ Vương cho Thái Sư Văn Trọng, nên sau đó Thọ Vương được lên ngôi Thiên tử tức Trụ Vương, đóng đô tại Triều Ca.
Hai người anh của vua Trụ tuy không được nối ngôi, song vẫn một lòng hiếu thuận, không hiềm khích, hoặc có ý ganh tỵ. Bởi vậy từ trong đến ngoài đều an lạc.
Văn thì có Thái Sư Văn Trọng đũ tài trị nước, võ thì có Trấn Quốc Võ Thành Vương Hoàng Phi Hổ đũ tài trấn áp các nước chư hầu.
Trong cung ba bà cung hậu như Chánh Cung Khương hoàng Hậu, Tây Cung Hoàng Thị (em Hoàng Phi Hổ), Ninh Khánh Cung Ðương thị đều có đức hạnh, trinh chính, hòa nhả, hiền lành.
Vua Trụ ngồi hưởng thái bình, muôn dân lạc nghiệp, mưa hòa gió thuận, tưởng không có gì sung sướng hơn.
Bấy giờ nhà Thương cầm đầu một số chư hầu gồm bảy trăm Trấn chia làm bốn Cõi có một chư hầu lớn thay mặt nhà thương điều khiễn.
Bốn Trấn chư hầu lớn gồm có :

1- Ðông Bá Hầu Khương Hoàng Sở (cha của Khương Hoàng Hậu).
2- Nam Bá Hầu Ngạt Sùng Võ
3-Tây Bá Hầu Cơ Xương (Văn Vương)
4- Bắc Bá Hầu Sùng Hầu Hổ.

Mỗi Trấn chư hầu lớn cai trị gần một trăm chư hầu nhỏ, cộng bảy trăm Trấn chư hầu.
Sau khi Trụ Vương lên ngôi được bảy năm thì có một số chư hầu nhỏ phía Bắc do Viên Phước Thông cầm đầu nổi loạn. Thái Sư Văn Trọng phải tuân lệnh đi đánh dẹp. Văn Trọng ra đi, việc triều chính thiếu người định đoạt, nên vua Trụ thường gần gũi hai tên Vưu Hồn và Bí trọng, là hai tên xu nịnh, trước kia đã nhiều lần Văn trọng can không cho vua Trụ gần hai tên ấy.
Một hôm vào tiết tháng ba, vua Trụ ngự triều, Thừa Tướng Thương Dung tâu :
-Ngày mai là ngày rằm, nhằm vía bà Nữ Oa, xin bệ hạ đi dâng hương cầu phước.
Vua Trụ hỏi :
-Bà Nữ Oa là người thế nào đến nổi Trẫm phải bỏ ngai vàng đi dâng hương ?
Thương Dung tâu :
-Bà Nữ Oa là em gái của vua Phục Hy, hiện là một vị thần linh hiển lắm. Trước kia Cung Công làm phản, đụng đầu vào núi Bất Châu, đất bị nghiêng sụp, bà Nữ Oa bèn lấy năm sắc đá vá trời. Bởi có công với đời như vậy, nên mấy triều vua đều lập miễu phụng thờ. Nơi nào thờ miễu Bà thì nơi ấy mưa thuận gió hòa, mối nước được yên, dân gian khõe mạnh. Xin bệ hạ đến đó dâng hương, chẳng nên khinh dễ.
Vua Trụ nhận lời :
-Nếu vậy mai Trẫm sẽ đến đó dâng hương cầu phước, sẳn diệp du ngoạn một chuyến.
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:08 am

Hôm sau, vua trụ truyền long giá ra đi, các quan đi theo phò tá rất đông. Ba ngàn binh kỵ mã, tám trăm quân Ngự Lâm do Hoàng Phi Hổ điều khiển, trước sau đông nghẹt. Xa giá đến đâu dân chúng đều thắp nhang đèn trước cửa vọng bái.
Khi đến trước đền thần Nữ Oa, vua Trụ bước xuống xe đến nơi chính điện đặt một đĩnh trầm, và các quan đồng lạy.
Vua Trụ trông thấy trong điện trang nghiêm lắm, những hình tượng toàn bằng vàng ngọc đứng hầu hai bên. Những cặp con trai cầm phướng đúc vàng, những tượng con gái chạm bằng ngọc đứng dâng hương. Trên điện không thiếu gì hạc múa loan xòe, rồng bay phượng lộn, đèn chưng như sao mọc, khói tỏa như mây mờ, uy nghiêm chẳng khác gì đền vua.
Trụ Vương đang say mê, thì bỗng một luồn gió nhẹ thổi qua làm bức màn vẹt qua, vua trông thấy tượng bà Nữ Oa rất rõ, hình dung như một người sống chẳng khác gì một nàng tiên, hương trời sắc nước không đâu bì kịp.
Lời xưa thường nói :
-Nước gần mất thì có yêu nghiệt hiện ra.
Vua Trụ nhìn tượng thần Nữ Oa không nháy mắt tự nhủ với lòng :
-Ta tuy làm vua giàu có bốn biển, nhưng trong tam cung lục viện không thấy có người nào được cái nhan sắc như vậy.
Nghĩ rồi truyền thị vệ đem bút mực đến, và đề một bài thơ ngay trên vách tường :

Lạnh lùng trướng phủ xỏa màn loan
Bóng sắc khen ai khéo điểm trang
Liễu uốn mày ngài khoe sắc lục
Xiêm tung sóng nưóc điểm non vàng
Hải đường sương đượm màu tươi tốt
Thược dưọc mưa nhuần bóng vẽ vang
Ðem về cung điện dựa thiên nhan

Thừa Tướng Thương Dung thấy vua Trụ đề thơ như vậy thất kinh quỳ tâu :
-Bá Nữ Oa là thần thánh đời thượng cổ. Tôi tưởng bệ hạ chỉ nên dâng hương cầu phước cho mưa thuận gió hòa, sóng trong biển lặng. Còn việc đề thơ có ý trêu cợt như vậy không nên. Xin bệ hạ truyền lấy nước rữa đi kẻo thiên hạ trông thấy truyền ngôn cho bệ hạ không có đức chánh.
Vua Trụ nói :
-Trẫm thấy tượng thần xinh đẹp, đề một bài thơ tán thưởng chớ chẳng có ý gì khác. Vả lại Trẫm là thiên tử cũng nên để lại mấy vần thơ này cho thiên hạ rõ nhan sắc của bà, và chiêm ngưỡng vần thơ của Trẫm chứ ?
Dứt lời truyền hồi loan. Các quan không ai dám nói lời nào nữa. Về đến đền Long Ðức, các quan chúc mừng rồi ai về dinh nấy.
Bấy giờ nói đến bà Nữ Oa đi lên cung Hỏa Vân chầu ba Thánh là : Phục Hy, Thần Nông, và Hoàng Ðế.
Khi chầu xong bà Nữ Oa trở về đền, lên ngồi nơi chánh điện. Hai bên gái ngọc trai vàng làm lễ, bà Nữ Oa nhìn qua bên vách thấy bài thơ của vua trụ, nỗi giận nói :
-Ân Thọ hôn quân ! Không lo sửa mình trị thiên hạ lại sanh tâm tà bậy, không sợ luật trời. Thật đáng ghét !
Trước khi vua Thành Thang đuổi vua Kiệt thu thiên hạ, hưởng dư sáu trăm năm đến nay tuần thời đã hết. Nếu ta không báo ứng sao gọi là linh.
Nói rồi liền đằng văn bay vào triều, cố vật chết vua Trụ để rữa hờn. nhưng vừa lướt đến phía ngoài hậu cung Nữ Oa gặp hai đạo hào quang xông đến cản lại. Hai đạo hào quang này là của Ân Hồng và Ân Giao (Nguyên vua Trụ có hai người con trai, người anh là Ân Hồng, người em là Ân Giao, sau này đều được phong thần, nên mới có hào quang như vậy.). Hôm ấy hai anh em vào hậu cung chầu vua Trụ. Bà Nữ Oa bị hào quang cản trở, tính ra mới biết vua Trụ còn hai mươi tám năm nữa mới tận số, nên đằng vân trở về miễu.
Tuy nhiên, lòng vẫn căm tức không nguôi, bà liền gọi Thể Vân đồng tử lấy bầu vàng đem ra để giữa sân giở nút, rồi đưa tay chỉ một cái, tức thì trong bầu bay ra một đạo hào quang trắng phau như giải lụa, dài hơn năm trượng.
Ðạo hào quang lại hiện ra hình một cậy phướng ngũ sắc tua tủa khắp một vùng. Phướng này gọi là phướng chiếu yêu. Trong giây phút sa mù bao phủ, gió lộng áo ào, các yêu đều hiện đến. Bà Nữ Oa ra lệnh cho Thể vân đồng tử bảo các yêu trở về động hết, chỉ chừa lại ba con yêu tại mã Huỳnh Ðế và cho vào ra mắt.
Ba yêu vâng lệnh, vào quỳ lạy xưng ;
-Chúng tôi là hồ ly ngàn năm, chim trĩ chín đầu và đàn tỳ bà bằng đá ngọc thạch đến chầu nương nương.
Bà Nữ Oa nói :
-Nay cơ nghiệp Thành Thang đã mỏi mòn, vua Trụ sắp đến ngày mất nước. Núi Kỳ Sơn phụng gáy nhà Tây Châu, người đó là khí số do trời định. Ba chị em bây hãy dấu mình yêu quái, trà trộn vào cung điện, làm cho Trụ vương điêu đứng. Ðợi cho Võ vương đánh trụ thành công, ta cho chúng bay thành thần. Song ta cấm một điều là không được tàn hại bá tánh, chỉ trả thù Trụ Vương thôi.
Ba yêu vâng lệnh lui ra, đằng vân về động.
Vua Trụ từ khi dâng hương đền Nữ Oa trở về, mê bóng sắc pho tượng đến nỗi đêm ngủ không ngon, ngày ăn không được, coi ba cung sáu viện như cỏ rác, chẳng đoái hoài đến. Tâm tư canh cánh bên lòng buồn bã không muốn nói chuyện với ai nữa.
Ngày kia Trụ Vương đến đền Hiển Thánh, có các hoạn quan theo phò trong lúc buồn bã, Trụ Vương sực nhớ đến Vưu Hồn, Bí Trọng, hai tên này thường nói nhiều điều vui tai, vua có thể nhờ hai người này tìm cách giải khuây được, bèn cho đòi Bí Trọng đến.
Bí Trọng lúc này là Trung Gián Ðại Phu, nghe vua đòi liền ứng hầu ngay, và tâu :
-Bệ hạ có việc gì cần sai khiến hạ thần ?
Trụ vương buồn bã nói :
-Vừa rồi Trẫm có đi dâng hương đền Nữ Oa thấy tượng Nữ Oa xinh đẹp đến nổi trong tam cung lục viện của Trẫm cũng không có kẽ nào bằng. Nếu sắc đẹp ấy Trẫm không được thưởng thức thì dầu Trẫm có làm vua cũng không toại nguyện. Khanh có cách gì giải buồn cho Trẫm không ?
Bí Trọng tâu :
-Bệ hạ giàu có bốn biển, đức sánh Thuấn, Nghiêu.
Mọi vật trên đời này đều là của bệ hạ hết, có gì mà bệ hạ không toại nguyện ?
Nếu bệ hạ cần một sắc đẹp tuyệt mỹ thì bệ hạ chỉ cần xuống lệnh cho bốn Trấn chư hầu tuyển bốn trăm mỹ nữ đem dâng thì thiếu gì kẽ tuyệt sắc.
Trụ Vương nghe tâu rất đẹp dạ, phán :
-À, thế mà Trẫm như ngu độn không nghĩ ra. Thôi để ngày mai Trẫm sẽ truyền như vậy.
Rồi Trụ Vương trở về triều.

(Muốn biết Trụ Vương tuyển gái đẹp ra sao, xin vui lòng xem tiếp Hồi 2)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:11 am

Hồi 2 : Phản Nước Thương, Tô Hộ Ðề Thơ

Vua Trụ nghe Bí Trọng tâu mừng lắm, lập tức về cung. Sáng hôm sau lâm triều, Trụ Vương phán :
-Nay Trẫm muốn ra chỉ dụ cho bốn trấn chư hầu kén chọn mỗi trấn một trăm mỹ nữ, chẳng luận giàu sang, quí tộc, miễn là dung nhan đẹp đẻ, cốt cách dịu dàng, ăn nói khuôn phép để sung vào cung sai khiến.
Quan Tể Tướng Thương Dung quỳ tâu :
-Xưa nay, hễ vua phải đạo thì muôn dân noi gương, không cần dạy dổ, nước vẫn yên vui, dân vẫn tùng phục. Hiện trong cung bệ hạ đã có dư ngàn cung nữ, hậu phi lại hiền đức không ai bằng, nếu bệ hạ còn kén thêm nữa, thần e rằng dân gian không phục. Thần có nghe nói, đạo làm vua nên vui cái vui của dân, nên lo cái lo của dân. Hiện nay trời đang hạn hán, bệ hạ không lo cái khổ của dân, lại chọn nữ sắc, hạ thần thấy không phải lẻ. Ðời Nghiêu, Thuấn dạy thiên hạ không cần khí giới, không dùng hình pháp, khiến cho trời xuống điềm lành, sao Kiêu chiếu sáng trời, chim phụng đổ nơi sân, cỏ chỉ mọc đầy nội, người đi lại đầy đường, chó không tiếng sủa, ngày nắng, đêm mưa, lúa trổ hai gié, ấy là điềm thạnh trị.
Trụ Vưong nói :
-Ta kế vị nhà Thương mấy năm nay, tuy không được như đời Nghiêu, Thuấn, nhưng trăm họ yên vui, bốn phương quy thuận, há không phải là đời thuận sao ?
Tể Tướng Thương Dung tâu :
-Nay phương Bắc đang có giặc, mọi miền dân chúng đang khốn đang khốn đốn vì nạn binh đao. Thái sư phải bỏ việc triều đình đi dẹp loạn, nếu bệ hạ lo cái lo của dân thì phải dùng người hiền, đuổi kẻ nịnh, lấy nhân đức làm đầu, tự nhiên thiên hạ thái bình, khí hòa rải khắp thiên hạ. Còn bệ hạ phải ưa nhìn tà sắc, tai ưa nghe tiếng *********, săn thú dục vườn, vui riêng cái vui của sắc dục, tất nhiên không tránh khỏi loạn ly. Theo ý hạ thần, bệ hạ không nên tuyển mỹ nữ vào cung trong lúc này, xin bệ hạ xét lại.
Vua Trụ, nồi suy nghĩ hồi lâu, mặt buồn bả nói :
-Lời của khanh rất phải ! Thôi Trẫm bải bỏ ý định chọn mỹ nữ vào cung.
Dứt lời, Trụ Vương truyền bãi chầu.

Qua năm thứ tám, vào tiết tháng tư, bốn trấn chư hầu lớn đưa mấy trăm chư hầu nhỏ về Triều Ca để chầu nhà Thương theo thể thức hàng năm.
Bấy giờ các chu hầu đều biết Thái Sư Văn Trọng đi dẹp loạn chưa về, quyền binh trong triều do Bí Trọng, Vưu Hồn, hai tên nịnh thần ấy gần gủi vua xúi giục, muốn cho vua Trụ khỏi quở trách, ai cũng đem ít nhiều lễ vật hối lộ nơi tư dinh của hai tên gian thần ấy.
Duy có một mình Tô Hộ, làm Ký Châu Hầu, tánh tình cương trực không chịu dua mị ai, việc phải trái đều nói thẳng trước mặt, nên không đem lễ vật riêng đút lót cho Bí Trọng và Vưu Hồn.
Hai tên gian thần này đem lòng oán trách Tô Hộ, chờ dịp để trả thù.
Ðến ngày mồng một là ngày lành. Trụ Vương lâm triều, các quan ứng hầu đủ mặt. Huỳnh Môn Quan vào tâu :
-Năm nay nhầm lễ chung, chư hầu lớn nhỏ đều tề tựu đến chầu bệ hạ để nghe dạy việc. Tất cả đang đứng ở ngoài chờ lệnh.
Trụ Vương hỏi Thương Dung :
-Thừa Tướng định tiếp đón chư hầu như thế nào cho tiện ?
Thương Dung tâu :
-Bệ hạ chỉ cần đòi bốn trấn chư hầu lớn vào chầu để hỏi thăm dân tình mọi nơi và nếp sống ra sao thôi. Bệ hạ nên dùng lời giả ơn họ. Còn các trấn chư hầu nhỏ thì để họ đứng chầu ngoài ngọ môn cũng được.
Trụ Vương nghe theo, liền sai Huỳnh Môn Quan đòi các trấn chư hầu lớn vào đền ra mắt.
Bốn trấn chư hầu tuân lịnh, qua khỏi cửa Cửu Long, đến quỳ trước sân. Vua Trụ bước xuống ngai, đứng nơi thềm rồng phủ dụ :
-Các khanh giúp Trẫm vổ an dân thứ, trấn ải dẹp loạn, đánh xa trị gần, có công khó nhọc như vậy Trẫm rất hài lòng.
Ðông Bá Hầu Khương Hoàng Sở tâu :
-Chúng tôi đội ơn trên ban chức tổng trấn, hằng ngày ráng lo nhiệm vụ, sợ không tròn trách nhiệm bệ hạ giao phó, nếu có nhọc sức ngựa trâu đôi chút bất quá cũng chỉ mong đền bổn phận làm tôi. Nay được bệ hạ ra ơn vổ về, thật chúng tôi vạn hạnh.
Trụ Vương rất vui mừng, truyền Thừa Tướng Thương Dung và Á Tướng Tỉ Can khiến quân dọn tiệc tại đền Hiển Thánh, đải đằng bốn vị tổng trấn cho tử tế.
Bốn trấn chư hầu lạy tạ rồi theo Thương Dung và Tỉ Can đến dự tiệc. Trụ Vương bãi triều vào hậu cung đòi Bí Trọng và Vưu Hồn đến hỏi :
-Năm ngoái các khanh khuyên ta xuống chiếu nhờ bốn trấn chư hầu kén chọn mỹ nữ, nhưng bị Tể Tướng Thương Dung cản ngăn. Năm nay sẳn dịp bốn trấn chư hầu về đủ mặt, Trẫm có nên phán truy ền lệnh ấy hay không ?
Bí Trọng tâu :
-Thừa Tướng trước kia can việc kén mỹ nữ, bệ hạ đã nghe theo, bây giờ lại truyền kén nữa, tôi e các chư hầu hay được mất uy tín của bệ hạ chăng ? Tôi có nghe đồn con gái Ký Châu Hầu Tô Hộ quốc sắc khuynh thành, huê nhường nguyệt thẹn, nếu bệ hạ chọn vào cung cấm chắc được toại nguyện. Vả lại đòi một người vào cung không làm cho dân chúng xôn xao, và cũng không có gì.
Vua Trụ khen :
-Khanh thật là kẻ đa mưu túc trí. Như vậy mới đủ sức giúp Trẫm trong lúc này.
Nói rồi khiến nôi thị ra ngoài đòi Tô Hộ vào ra mắt.
Nội thị tuân lệnh ra đến nhà trạm truyền :
-Thiên Tử cho mời Ký Châu Hầu vào thương nghị việc nước.
Tô Hộ theo nội thị vào thẳng đến Long Ðức, làm lễ tung hô rồi quỳ nghe lệnh. Trụ vương hỏi :
-Trẫm nghe khanh có một người con gái nết na dịu dàng, tánh tình thuần hậu, Trẫm muốn chọn vào hậu cung để được gần Trẫm, nếu được vậy khanh sẽ là quốc thích, ăn lộc trời, hưởng ngôi lớn, yên trấn nơi Ký Châu, danh vang bốn biển. Ðời người được vinh hiển, giàu sang như vậy ai lại không thích, chẳng biết ý khanh nư thế nào ?
Tô Hộ nghe Trụ Vương nói mặt lạnh như tiền, tâu :
-Bệ hạ có tam cung lục viện, cung nữ hơn ngàn người thì thiếu gì kẻ mặt liễu mày hoa ? Bệ hạ còn chưa thỏa mãn sao ? Xin Bệ hạ chớ nghe lời kẻ dua mị nghĩ điều dục vọng. Vả lại con tôi còn thơ dại, lễ phép chưa biết gì, đức hạnh và nhan sắc đều thiếu, bệ hạ nhọc lòng tưởng đến làm chi. Xin hảy bền lòng lo việc chánh, để thiên hạ mến đức như vậy không rạng rỡ đức trị dân sao ?
Vua Trụ cười lớn nói :
-Xưa nay ai cũng muốn cho con gái mình làm rạng rỡ tông môn, đáp đền hiếunthảo. Nay con gái của khanh vào làm Phi hậu sánh vai với Trẫm, còn khanh thì lên hàng Quốc thích, vinh hiển nhất đời còn gì hơn ? Sao khanh không nghĩ chuyện ấy, cố chấp làm gì ?
Tô Hộ đón biết do Vưu Hồn, Bí Trọng mất ăn, bày chuyện trả thù, nên giận nói lớn :
-Tôi nghe nói : Vua làm điều có đức thì muôn dân mến phục, bốn phương quy thuận, muôn dân kính vì, lộc trời trọn hưởng. Xưa Vua Kiệt nhà Hạ vì đam mê sắc dục, làm lắm điều ác, còn nhà Thương thì không màn của lợi, đức lớn ân nhiều, nên thiên hạ theo về, dựng lên đại nghiệp. Nay Bệ hạ không bắt chước tổ tông, lại noi theo gương nhà Hạ, dẫm chân lên bước đường vong quốc, hạ thần lấy làm tiếc. Hễ Hoàng đế ham sắc thì mất xã tắc, Ðại phu ham sắc thì mất cơ nghiệp, thứ dân tham sắc thì lụy thân. Vua là tấm gương của bầy tôi, hễ Vua lổi đạo thì tôi lăng loàn, lập phe tụ đảng, mối nước rối ren. Tôi chỉ sợ cơ nghiệp nhà Thương gầy dựng sáu trăm năm nay, vì bệ hạ mà sụp đổ.
Trụ Vương nghe Tô Hộ nói xúc phạm, giận đỏ mặt mắng :
-Xưa nay hễ đạo làm tôi phải gìn lòng trung nghĩa, vua cho hầu thì lật đật đến hầu chẳng dám đợi xe, Vua khiến chết chẳng dám từ chối. Nay Trẫm chỉ cần kén một đức con gái vào làm Hậu Phi mà ngươi dám buông lời chống trả, mắng nhiếc Trẫm, lại sánh Trẫm với vua kiệt là một ông vua mất nước. Có ai dám vô lễ như thế không ?
Liền truyền cho nội thị bắt Tô Hộ đem đến tòa pháp ti kết tội khi quân. Nội thị tuân lệnh bắt Tô Hộ trói lại.

(Xem tiếp hồi 2)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:12 am

Vưu Hồn, Bí Trọng vội quỳ tâu :
-Tội khi quân của của Tô Hộ đáng xử phạt lắm, nhưng vì Bệ hạ nuốn kén con gái của Tô Hộ rồi lại làm tội Tô Hộ e thiên hạ không hiểu sự tình nghĩ lầm rằng Bệ hạ trọng sắc khinh hiền. Xin Bệ hạ ra ân tha tội cho Tô Hộ về nước. Tô hộ sẽ cảm đức bệ hạ, đem ái nữ dâng vào cung. Như vậy Bệ hạ sẽ tránh được tiếng thị phi, mà tỏ mình có lòng nhân nữa.
Vua Trụ nghe nói bớt giận, truyền tha tội cho Tô Hộ, bảo phải về nước, không được nấn ná ở triều ca ngày nào nữa.
Lệnh vua vừa ban xuống, nội thị liền mở trói đuổi Tô Hộ ra lập tức.
Tô Hộ trở về trạm dịch. Các tướng xúm lại nghênh tiếp, và hỏi thăm :
-Chẳng hay Thiên tử mời Chúa công vào triều bàn chuyện cơ mật gì vậy ?
Tô Hộ hơi giận chưa nguôi, thốt lời mắng Trụ Vương :
-Hôn quân vô đạo chẳng tiếc sự nghiệp của tổ ông để lại, nghe lời nịnh thần buộc ta phải tiến dâng con gái để sung vào Hậu Phi. Ta đoán chắc việc này do Bí Trọng, Vưu Hồn xúi giục, muốn đem sắc đẹp mê hoặc lòng vua để tranh uy thế ? Ta can vua nhưng vua không nghe, lại bảo ta nghịch mạng truyền dẩn đến pháp ti bắt tội.
Các tướng thở dài, hỏi :
-Nếu vậy Chúa công làm thế nào về được ?
Tô Hộ nói :
-Hai đứa gian nịnh ấy lại tâu xin với hôn quân tha tội cho ta trở về để cải hối, và dâng ái nữ cho hôn quân. Việc này nếu Thái Sư Văn Trọng có ở triều, hai đứa gian thần ấy đâu dám lộng hành như vậy ? Hôn quân đã sa vào tội lỗi, tiếc thay cơ nghiệp Thành Thang sớm tối phải tan tành.
Các tướng hỏi :
-Vậy chúa công có ý định thế nào đối với việc này ?
Tô Hộ nói :
-Nếu không dâng Ðắc Kỷ vào cung thế nào hôn quân cũng đem quân đánh phá nước ta, bằng dâng Ðắc Kỷ vào đó sau này hôn quân thiếu đức làm hư xả tắc, thiên hạ sẽ cho ta là kẻ bất trí. Các tướng có mưu nào gở rối chăng ?
Các tướng đồng nói :
-Hễ vua bất chánh thì tôi không phục, nay Thiên tử trọng sắc khinh hiền, Chúa công cũng cần gì phải tôn thờ. Cứ trở về giử lấy nước mình an vui một cỏi.
Tô Hộ đang giận nghe mấy lời của các tướng chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu, mặt giận phừng phừng nói :
-Ðấng trượng phu chẳng bao giờ thèm làm lén, đi ở phân minh.
Nói rồi khiến quân đem bút mựt ra, đề bốn câu thơ trên vách tường trước cửa đền, để thiên hạ rõ ý mình không tùng phục nhà Thương nữa :

Quân loạn thần cương
Hữu bại ngũ thường
Ký Châu Tô Hộ
Vĩnh bất triều Thương
Có nghĩa là :
Vua chẳng kỹ cương
Lổi đạo luân thường
Ký Châu Tô Hộ
Chẳng chầu nhà Thương

Sau khi đề ra bài phản thi Tô Hộ dẫn các tướng ra khỏi Triều Ca trở về nước.
Còn vua Trụ tuy nghe lời Vưu Hồn, Bí Trọng tha Tô Hộ nhưng sợ Tô Hộ trở về không chắc chịu dâng Ðắc Kỹ, nên lòng vẫn buồn bực không an. Tiếp đến có Huỳnh Môn Quan vào tâu :
-Tô Hộ đề phản thi trước ngõ, hạ thần chẳng dám dấu, xin phép vào trình bệ hạ rõ.
Nói rồi trải tấm giấy trên long án. Vua Trụ xem xong nổi giận mắng :
-Trẫm thuận theo lòng người ưa dung tha những kẻ có tội không giết loài chuột, mới cho về xứ. Thế mà nó không biết xét thấy thân phận, lại đề phản thi trước đền, lăng nhục triều đình. Ta không thể bỏ qua hành động ấy được.
Liền cho lệnh đòi ba viên đại tướng là Ân Phú Bại, Triều Ðiển,và Lổ Hùng vào phán :
-Tô Hộ bất trung, làm phản thi đề ngoài ngọ môn nhục mạ thiên triều. Các khanh hãy điểm hai mươi muôn binh đi tiên phuông, Trẫm sẽ dẫn các quan theo sau hậu tập.
Lổ Hùng cuối đầu nghĩ thầm :
-Tô Hộ là người trung nghĩa thưở nay, tánh tình ngay thẳng, chẳng biết vì sao lại có hành động như vậy. Hay kẻ nào thù oán phao vu chăng ? Tội trạng còn chưa rõ ràng, nếu để nhà vua thân chinh thì Ký Châu còn gì ?
Nghĩ như vậy, Lổ Hùng quỳ tâu :
-Tô Hộ có tội, cần gì Bệ hạ thân chinh cho nhọc. Nay bốn trấn chư hầu còn đó, nếu muốn bắt Tô Hộ, Bệ hạ chỉ cần sai một trong bốn chư hầu ấy đem quân vấn tội cũng đủ.
Trụ vương hỏi :
-Bốn trấn chư hầu ấy Trẫm nên sai ai đi bắt Tô Hộ ?
Bí Trọng quỳ tâu :
-Ký Châu thuộc phần đất Bắc Bá Hầu điều khiển, xin Bệ hạ sai Sùng Hầu Hổ đem binh bắt Tô Hộ là phải lẻ.
Trụ Vương y lời, Lổ Hùng lại nghĩ thầm :
-Sùng Hầu hổ là người tham lam hung dữ, nếu lấy oai thiên tử đi chinh phạt, dân Ký Châu sẽ bị thảm họa không ít. Sẳn đây có Tây Bá Hầu là người nhân đức, nếu tiến cử Tây Bá Hầu thì lưỡng toàn.
Nghĩ như vậy, Lổ Hùng tâu :
-Sùng Hầu Hổ tuy làm tổng trấn cỏi Bắc, nhưng ân đức chưa có bao nhiêu, nếu thay Bệ hạ đi chinh phạt e không thắng, chi bằng sai Tây Bá Hầu là Cơ Xương, lâu nay nổi tiếng nhân nghĩa, may ra không tốn tên đạn mà bắt Tô Hộ dễ hơn.
Trụ Vương ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói :
-Thôi để Trẫm sai cả hai trấn chư hầu ấy cùng hợp sức đem binh vấn tội thì tiện hơn.
Tiếp đó, Trụ Vương thảo chiếu sai nội thị truyền đạt.
Bấy giờ, bốn trấn chư hầu đang dự tiệc với Thừa tướng Thương Dung và Tỉ Can tại đền hiển Thánh, bổng có sứ đến dạy Tây và Bắc Bá Hầu nghe truyền chiếu chỉ.
Hai trấn chư hầu thấy có chiếu Thiên tử vội quỳ mọp dưới đất, Sứ thần tuyên đọc như sau :

"Trẫm nghe : Mão đội trên đầu, dép đi dưới chân, không thể làm trái ngược được. Chúa trị dân tôi thờ chúa, ấy là do đạo trời. Nay Tô Hộ chẳng biết đạo nghĩa, không kể phận vua tôi, khinh lờn phép nước, Trẫm vì lòng nhân tha cho về nước, nhưng lại không biết hốc cải ăn năn, đề phẩn thơ có ý nghịch mạng trời, nay Trẫm ban bùa việt, cờ mao, uy quyền cho Tây và Bắc Bá Hầu thay mặt Trẫm, đem binh đến Ký Châu vấn tội. Nếu ai vì tình riêng dung tha kẻ tôi loàn sẽ bị liên can "
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:13 am

Thiên sứ đọc chiếu xong, hai vị tổng trấn đều lạy tạ, vâng mạng.
Ðoạn Tây Bá Hầu nói với Thừa Tướng Thương Dung và ba vị tổng trấn kia :
-Tô Hộ đến chầu Thiên tử chưa vào đền ra mắt, sao trong chiếu lại nói không kể phận vua tôi, khinh lờn phép nước ? Việc này chưa hiễu nguyên nhân ra sao. Vả chăng Tô Hộ là người trung nghĩa thuở nay, hằng có công với triều đình. Còn việc đề thơ ngoài ngỏ phản đối thiên triều, tôi e không xác đáng. Nếu Bệ hạ nghe theo lời kẻ quấy, sai chinh phạt tôi trung, e không hợp với lòng dân. Xin Thừa Tướng và Á Tướng ngày mai vào chầu, hỏi xem tội Tô Hộ là tội gì cho biết. Nếu đáng trừng phạt thì trừng phạt, còn không đáng thì phải can vua kẻo tội nghiệp Ký Châu Hầu.
Tỉ Can nói :
-Lời Tây Bá Hầu luận rất phải. Phàm trị một người nào cũng nên nêu rõ tội trạng cho minh bạch đã.
Sùng Hầu Hổ nói :
-Dù sao lệnh thiên tữ đã ban, chúng ta không nên làm trái. Tôi chắc Tô Hộ có ý phản Thương, nếu không lẽ nào thiên tử kết tội ?
Tây Bá Hầu Cơ Xương nói :
-Lời ông luận chỉ đúng theo lẻ thường. Còn ở đây Tô Hộ là người quân tử, lòng thẳng dạ ngay. Tận trung phò chúa. Một người như vậy đâu thể phản phúc một cách dễ dàng. Nếu chúng ta không dè đặt. Thiên tử đã nghe lời sàm tấu, chúng ta cứ tuân theo mệnh lệnh thiên triều, chẳng hóa ra chúng ta cùng một lũ vô dụng, không biết gì phải trái sao ?
Sùng Hầu Hổ to tiếng :
-Ông nói sao lạ vậy ? Không cần biết lệnh vua phải hay trái, chúng ta là tôi thần, vua sai gì chúng ta không thể không tuân. Kẻ nào trái mệnh vua tự nhiên đã mang tội khi quân rồi.
Tây Bá Hầu cười nhạt :
-Nếu vậy ông hưng binh đi trước. Tôi sẽ theo sau.
Sùng Hầu Hổ lập tức từ giả về nước. Tây Bá Hầu còn nán lại nói với Thừa Tướng Thương Dung :
-Tôi sẽ về Tây kỳ cất binh theo sau.
Tiệc mãn, các trấn chư hầu ai về nước nấy.
Khi Tô Hộ về đến Ký Châu, con trai lớn là Tô Toàn Trung đem các tướng ra khỏi thành nghênh tiếp. Cha con mừng rỡ, kéo nhau vào thành. Các tướng quỳ lạy chúc mừng và hỏi :
-Chúa công vào triều thiên tử năm nay có điều gì khác lạ không ?
Tô Hộ buồn bả nói :
-Nay thiên tử từ bỏ hết các việc chánh, nghe lời nịnh thần làm điều phi nghĩa, bắt ta dâng con gái vào triều làm Hậu Phi. Ta dùng lời ngay can gián. Thiên tử cho ta phản nghịch. Ðang cơn giận dữ ta đề phản thi vào ngọ môn rồi bỏ về đây. Sớm tối chắc có binh chư hầu tuân lệnh hôn quân kéo đến đây vấn tội. Vậy các tướng lo chỉnh đốn binh mã, trên thành dự bị cung tên trí thủ đâu đó sẳn sàng, chờ ngày đối phó.
Các tướng tuân lệnh ngày đêm canh phòng cẩn mật.
Ngay lúc đó, Sùng hầu hổ về nước lập tức điểm năm vạn quân, người ngựa rộn ràng, kéo đến Ký Châu đánh Tô Hộ. Khi đến nơi Sùng Hầu Hổ truyền lệnh an dinh hạ trại xong cho các tướng nghĩ ngơi một bữa, rồi mới ra binh.
Quân thám thính trong thành hay được vào báo với Tô Hộ.
Tô Hộ hỏi :
-Chư Hầu nào hưng binh vậy ?
Quân sĩ thưa :
-Thấy hiệu cờ đề Bắc Bá Hầu Sùng Hầu Hổ.
Tô Hộ giận nói :
-Nếu người khác thì dùng phải trái tỏ bày được, chớ Sùng Hầu Hổ là kẻ bất chấp nhơn nghĩa, có nói cũng uổng lời thôi. Chi bằng sẳn dịp này ta xua binh đánh nó một trận cho nó thấy cái oai của ta.
Nói rồi điềm binh ra ngoài thành khiêu chiến. Các tướng theo hầu rất đông. Tô Hộ cho ngựa lướt đến trước trại Sùng Hầu Hổ, nói :
-Ta là Ký Châu Hầu muốn mời Bắc bá hầu ra nói chuyện.
Sùng Hầu Hổ được tin liền dàn quân bố trận, trước mặt dựng hai cây cờ thêu rồng, sau lưng có người con trai lớn là Sùng Ứng Bưu theo phò tá. Còn Sùng Hầu Hổ thì mặc giáp vàng, đầu đội kim lhôi sáng chói, lưng buộc đai ngọc, tay cầm đại đao uy phong lẩm liệt. Tô Hộ thấy vậy xá Sùng Hầu Hổ một cái và nói :
-Ngài vẫn mạnh giỏi chứ ? Tôi vì mặt giáp trụ trong người không được trọn lễ xin ngài miễn chấp. Chẳng biết ngài kéo binh tới Ký Châu này để làm gì ?
Sùng Hầu Hổ nói :
-Ngươi đề thơ phản thiên triều, nghịch mạng thiên tử, nên thiên tử sai ta đem binh đến vấn tội.
Tô Hộ nói :
-Hễ vua bất minh tôi phải loạn. Nay thiên tử vô đạo, trọng nịnh khinh hiền, không lo việc nước lại nghĩ đến điều sắc dục, khiến kén Hậu Phi. Như thế chẳng bao lâu nhà Thương sẽ ly loạn. Còn tôi là tay chân của ngài, đem thân bảo vệ bờ cỏi, sao ngài lại không bênh vực. Nghe lời hôn quân chinh phạt làm gì ?
Sùng Hầu Hổ nạt lớn :
-Ngươi là đứa phản thần, tội đáng tru lục. Nay ta vâng lệnh đem binh hỏi tội, lẻ ra ngươi phải bó tay nạp mình, còn cầm đao lên ngựa ra đây đối diện với ta sao ?
Dứt lời Hầu Hổ đưa mắt nhìn sang một bên, hỏi lớn :
-Có ai dám ra bắt tên phản tặc đó cho ta không ?
Phía tả có một tướng đầu đội kim khôi, mình mang giáp vàng, cởi ngựa ô, lách ngựa đến trước nói :
-Xin Chúa công để tôi bắt nó cho.
Bên kia, Tô Toàn Trung thấy vậy vổ ngựa tới hét lớn :
-Ðừng phách lối ! Ngươi là Mai Võ ta đã biết tài ngươi rồi, chớ hợm hĩnh mà mất mạng.
Mai Võ thấy Toàn Trung cản lại, mặt đỏ ngầu, hét :
-Cha con bây đã phạm tội phản nghịch còn liều lĩnh chống lại binh trời. Ta chắc chắn sẽ không tránh khỏi nạn diệt tộc đó.
Tô Toàn Trung vỗ nhựa múa kích đâm ngang hông. Mai Võ đưa búa ra đở. Hai bên đánh nhau được hai mươi hiệp. Mai Võ bị Toàn Trung đâm một kích trúng ngay yết hầu nhào xuống ngựa.
Tô Hộ thấy con mình đã giết được tướng địch, thừa thắng giống trống lên. Những viên dõng tướng Ký Châu là : Triệu Bính, Trần Qui Trinh đồng giục ngựa múa đao lướt tới đốc quân hãm chiến. Quân Sùng Hầu Hổ túng thế bỏ chạy, quân Ký Châu chạy theo đâm chém tơi bời.
Rượt quân giặc trên hai mươi dậm, Tô Hộ mới giống kiển thu quân, kéo vào thành khao thưởng tướng sĩ, và hỏi :
-Hôm nay chúng ta thắng trận đầu, thế nào Sùng Hầu Hổ cũng sẽ củng cố lực lượng báo thù. Nếu Sùng Hầu Hổ tăng cường các tướng ở các trấn áp đảo Ký Châu ta thì liệu làm sao ?
Phó tướng Triệu Bình thưa :
-Việc chinh chiến thắng bại là thường. Vả lại thế chiến không phải một trận là hết. Ngày trước Chúa công đã đề phản thi bất khuất thiên thư, nay lại ra binh giết hại chư hầu, ấy là thế cởi cọp, không thể xuống được. Theo ngu ý của tôi đã hành động phải dứt khoát, không nên lưỡng lự. Sùng Hầu Hổ vừa thua một trận binh tướng xiểng liểng, ta nên thừa cơ truy kích, đánh cho Sùng Hầu Hổ một trận nữa không còn manh giáp, tiếp đó phải giao thiệp với các trấn chư hầu, lấy nhân nghĩa đối đải, thu những chư hầu nào có cảm tình với ta dựa thế để làm hậu viện, như vậy mới giử được Ký Châu này.
Tô Hộ nghe nói khen :
-Ý kiến ngươi rất hay. Vậy phải thực hiện gấp phương pháp đó.
Nói rồi liền sai Toàn Trung lãnh ba ngàn binh ra mai phục nơi trấn Ngủ Cang, cách Tây môn mười dậm để chờ lịnh.
Toàn Trung vội kéo binh ra đi, Tô Hộ lại khiến Trần Qui Trinh làm Tả Chi, Triệu Bính làm Hữu Dực, còn mình lãnh đạo trung quân, đang lúc hoàng hôn cuốn cờ giấu trống người ngậm thẻ, ngựa cất lạc, kéo đi, đọi nghe tiếng súng lệnh thì ba mặt áp vào cướp trại địch.

(Xem tiếp hồi 2)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:15 am

Còn Sùng Hầu Hổ ỷ mạnh, đem quân chinh phạt xứ xa, chẳng ngờ mới ra trận đầu đã hao binh tổn tướng, lòng hổ thẹn, dẫn một số tàn quân đóng trại nghĩ ngơi, suốt đêm ngồi than thở với các tướng :
-Từ trước đến nay ta chinh chiến đã nhiều, chưa thua trận nào nhục như trận này, đã mất một tướng, lại hao binh quá sức, nay liệu làm sao ?
Ðại tướng Huỳnh Nguyên Tuế thưa :
-Binh gia thắng bại là chuyện thường, Chúa công chớ lấy thế mà buồn rầu. Tôi dám chắc binh của Tây Bá Hầu nay mai sẽ kéo đến đây, chừng ấy chúng ta hợp binh hai mặt đánh một trận trả thù, lấy Ký Châu rất dễ.
Sùng Hầu Hổ bày tiệc ăn uống giải khuây, rồi vào trướng an nghĩ.
Tô Hộ kéo binh tới, cho quân thám thính dọ xét địch tình, thấy trong dinh quân sĩ đều mỏi mệt ngủ say hết, liền ra lệnh đốt ba tiếng pháo, ba ngả binh xông vào một lượt đánh giết tưng bừng.
Quân Sùng Hầu Hổ loạn lên, đạp nhau mà chạy, người không kịp mặc giáp, ngựa không ki5p gác yên, túa ra các cửa trại bị giáo đâm, gươm chém, chết thôi vô số.
Tô Hộ cầm thuơng cởi ngựa đi lộn trong quân tìm Sùng Hầu Hổ. Còn Sùng Hầu Hổ lúc ấy đang ngủ say, nghe quân ó vội ngồi dậy, mang giáp cầm đao, vừa lên ngựa ra khỏi cửa trại đã gặp Tô Hộ lướt tới mắng lớn :
-Hầu Hổ ! Ngươi chạy đi đâu ? Mau xuống ngựa chịu trói cho rồi.
Dứt lời đâm liền một giáo. Hầu Hổ thất kinh đưa đao ra đỡ, thời may có Sùng Ứng Bưu, Kim Quỳnh và Huỳnh Nguyên Tuế tiếp đến bảo vệ. Bên Tô Hộ cũng có Triệu Bình, Trần Qui Trinh vừa dùa binh đánh đến nơi, trông thấy liền chận ba tướng của Sùng Hầu Hổ lại giáp chiến.
Các tướng đánh nhầu với nhau một lúc, Kim Quỳnh bị Triếu Bính chém đầu. Sùng Hầu Hổ thất kinh không dám cự với Tô Hộ nữa, vừa đánh vừa chạy, nhờ có con là Sùng Ứng Bưu ra sức bảo vệ mới khỏi chết.
Tuy vậy thân xác Hầu Hổ chẳng khác chó nhà hoang, cá lọt lưới chạy thôi giáp mão tơi bời. Thương hại mấy mươi vạn binh của Hầu Hổ chết như rạ, máu chảy thành sông, thây phơi như núi.
Tô Hộ đuổi theo được mười dậm rồi thu binh trở lại. Cha con Hầu Hổ chạy mãi không dám dừng chân. Tiếp đó có Huỳnh nguyên Tuế và tôn Tử võ kéo một mớ tàn quân chạy theo kịp, Cha con Hầu Hổ mới vững bụng thu góp binh thua, kiểm điểm lại thấy mười phần hao hết phân nữa.
Hầu Hổ than :
-Ta cầm binh tự bấy lâu nay chưa thua trận nào như vậy. Bởi ta khinh Ký Châu là tiểu trấn, không phòng bị nên mới lầm mưu địch. Còn Tây Bá Hầu Cơ Xương thì chắc là không tuân lệnh thiên tử, ngồi ở nhà xem thắng bại thôi. Thật là nhục ! Thù này biết bao giờ mới nguôi được ?
Sùng Ứng Bưu thưa :
-Quân ta mới thua, uy thế đã nhục lắm rồi. Chi bằng cứ tạm đồn binh nơi đây rồi cho người sang thôi thúc Tây Bá Hầu xem người có ý định như thế nào rồi sẽ tính.
Hầu Hổ nói :
-Con nói như vậy cũng phải. Thôi, cứ để trời sáng sẽ cho người đến Tây Bá Hầu đôn đốc.
Cha con đang đàm luận, bổng nghe tiếng quân ó vang trời, xa xa có một tướng nhỏ, đội mão vàng, giắt hai chiếc lông trĩ, mặc giáp đỏ, cỡi ngựa kim, tay cầm cây kích, mặt tròn tự trăng rằm, môi đỏ như son, bay ngựa tới nạt lớn :
-Sùng Hầu Hổ, ta vâng lệnh phụ thân ta mai phục nơi đây đợi ngươi đã lâu lắm, ngươi không không xuống ngựa bó tay còn đợi đến chừng nào nữa ?
Sùng Hầu hổ thấy viên tiểu tướng ấy là Tô Toàn Trung, nỗi giận mắng lớn :
-Cha con bay làm phản, Nghịch mạng triều đình, tội chết tày non, dẩu có bầm thây chúng bây đến tan nát cũng chưa đền tội. Ta vô ý nên mắc mưu, chưa phải thắng một trận mà nên công được, chúng bây chớ có vô lễ đón đường chận ngỏ, ta e nay mai binh triều kéo đến đây, cha con bây dầu có cánh lên trời cũng chẳng kịp.
Tô Toàn Trung cười ngất :
-Thôi thôi, chớ nhiều lời vô ích, hãy nói chuyện với cây kích của ta đây.
Vừa nói, Toàn Trung vừa vung kích đâm tới. Bên kia Huỳnh Nguyên Tuế lướt ngựa tới cản mũi kích. Toàn Trung lại bảo vệ Sùng Hầu Hổ.
Hai tướng đánh nhau chừng vài hiệp, Tôn Tử Võ giục ngựa ra múa chỉa ba đánh giúp với Huỳnh Nguyên Tuế, quyết hạ cho kỳ được Tô Toàn trung. Ai ngờ Tô Toàn trung võ nghệ siêu quần, một mình chấp hai tướng, đánh vùi như mưa Bấc. Ðánh chừng hai chục hiệp, Toàn Trung ra miệng hét lên một tiếng, đâm Tôn Tử Võ một kích nhào xuống ngựa. Huỳnh Nguyên Tuế cả giận, vung thương đâm chém rất dữ, nhưng Toàn Trung không thèm đánh với Huỳnh Nguyên Tuế, lướt ngựa tới đâm Sùng Hầu Hổ.
Sùng Hầu Hổ sợ hãi lui ngựa ra sau. Sùng Ứng Bưu vội lướt tới đở cây kích của Toàn Trung rồi hiệp lực với Huỳnh Nguyên Tuế cự chiến. Toàn Trung lúc này đánh với ba tướng, nhưng càng đánh càng hăng, không biết mệt, múa kích như mưa bay gió táp.
Ðánh được một lúc, Sùng Hầu Hổ bị Toàn Trung chém toẹt một đường đứt nữa áo giáp. Hầu Hổ mất vía quất ngựa chạy dài. Ứng Bưu lúng túng bị Toàn Trung đâm một kích nhắm cánh tay, gần nhào xuống ngựa, may nhờ có Huỳnh Nguyên Tuế bảo vệ mới chạy khỏi.
Tô Toàn Trung đắc thắng, rượt đám tàn quân của Sùng Hầu Hổ chém giết môt hồi, thấy trời còn khuya chẳng dám đuổi theo, vội thâu binh về.
Khi Toàn Trung về đến chân thành, trời mới rựng sáng, vội kêu quân mở cửa vào ra mắt Tô Hộ thưa :
-Con vâng lệnh thân phụ mai phục tại Ngủ Cang, đến nữa đêm địch quân chạy đến đó, một mình con chém đứt vạt giáp của Sùng Hầu Hổ, đâm chết Tôn Tử Võ và đánh Sùng Ứng Bưu gần sa xuống ngựa, vì trời tối, sợ có điều gì sơ xuất con không dám đuổi theo, xin phụ thân miễn tội.
Tô Hộ nói :
-Con đã làm chúng nó khiếp vía rồi, như thế cũng đũ, khỏi cần truy kích nữa.


(Muốn biết số phận Sùng Hầu Hổ như thế nào, xin xem Hồi 3 sẽ rõ)
__________________
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:27 am

Hồi 3 - Xem Thơ Tây Bá Hầu, Tô Hộ Dâng Ðắc Kỷ

Cha con Sùng Hầu Hổ bị thương chạy riết cho đến sáng mới dám dừng lại, kiểm điểm binh mã thấy trong đám tàn quân người nào cũng bị lổ đầu chảy máu, người thì rách áo cụt tay, không một tên quân nào còn nguyên vẹn.
Binh tướng một đoàn trở thành vô dụng. Nhìn thảm trạng ấy Hầu Hổ thấy lòng đau đớn vô cùng, ngồi than thở mãi.
Huỳnh Nguyên Tuế nói :
-Chúa công hơi đâu than thở ? Việc binh thắng bại là thường. Bởi ta sơ ý nên nhằm mưu địch. Vậy Chúa công dừng binh nơi đây, viết thơ thôi thúc Tây Bá Hầu đem binh đến rửa hận. Ký Châu chẳng qua chỉ là một trấn nhỏ, dẫu hùng mạnh đến đâu cũng không chống nỗi binh của thiên triều.
Sùng Hầu Hổ nói lảm nhảm :
-Tây Bá Hầu Cơ Xương không tuân mệnh thiên tử, không chịu đem binh tiếp ứng, ấy là tội khi quân và làm nhục ta. Ta căm hận lắm. Nếu nay ta thôi thúc nó đem binh đến phạt Ký Châu chẳng khác nào ta cứu vớt tội khi quân của nó, và thể diện ta cũng tổn thương.
Mặt Sùng Hầu Hổ lúc đỏ lúc tái, lòng lúng túng chưa biết tính kế gì, thì bổng xa xa có một đoàn quân người ngựa kéo đến đông nghẹt. Hầu Hổ thất kinh vội cầm thương lên ngựa, toan tìm đường chạy.
Nhưng may thay đạo quân này không phải là quân của Ký Châu Hầu Tô Hộ. Cầm đầu là một tướng mặt đen như lọ, râu đỏ như râu tôm, chân mày bạc, con mắt ốc, đầu đội mão da thú, mình mặc giáp liên hoàn, lưng mang đai ngọc, cởi một con thú mắt lừa tròng vàng, hai tay cầm cặp búa đồng.
Sùng Hầu Hổ thấy tướng ấy thì mừng rỡ reo to :
-A, không phải địch quân. Chính em của ta đem binh đến giúp đở.
Thật vậy, tướng ấy là Sùng Hắc Hổ, em ruột của Hầu Hổ, làm Chúa Tào Châu. Các tướng sĩ đều xuống ngựa làm lễ.
Hắc Hổ nói với Hầu Hổ :
-Em nghe anh thất cơ nên đem binh đến giúp, không ngờ lại gặp nhau đây, thật may lắm.
Hầu Hổ thở dài :
-Ngu huynh sơ ý lầm mưu tên phản loạn, bây giờ binh tướng lớp chết, lớp bị thương, còn đánh ai được nữa ?
Sùng Hắc Hổ nói :
-Hiền huynh chớ lo. Một mình đạo binh của em đây cũng đũ sức tiêu diệt Ký Châu rồi. Vậy hiền huynh ra lệnh đồng hiệp binh trở lại thành Ký Châu rồi sẽ liệu.
Sùng Hầu Hổ ra lệnh kéo binh trở lại. Hắc Hổ có ba ngàn phi mã nên xông pha đi trước, còn binh mã hai vạn bổ xung vào đội tàn quân của Hầu Hổ kéo theo sau.
Quân thám thính về báo cho Tô Hộ hay :
-Nay có binh của Sùng Hắc Hổ ở Tào Châu kéo đến vây thành.
Tô Hộ nghe nói ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ một lúc lâu, rồi than thầm :
-Sùng Hắc Hổ võ nghệ cao cường, lại có phép tiên, nội thành không tướng nào cự lại. Nay nó kéo binh đến đây biết liệu làm sao ?
Hai bên tướng sĩ đều lo lắng. Tô Toàn Trung bước ra thưa :
-Hễ binh đến thì tướng ngăn, nước tràn vào thì lấy đật chận. Một mình Hắc Hổ làm gì nên việc mà phụ thân sợ sệt như vậy ?
Tô Hộ thấy con mình nông nỗi nạt lớn :
-Ngươi là đứa hậu sanh, chưa từng trãi việc đời, biết gì mà nói. Ngươi tưởng ngươi anh hùng lắm sao ? Hắc Hổ là người có học phép tiên, lấy đầu tướng giặc giữa vòng binh như lấy đồ trong túi. Ngươi chớ có khoe khoang mà uổng mạng.
Toàn Trung nói :
-Phụ thân khiếp sợ tài năng của chúng mà quên uy thế của quân ta. Con ra binh trận này, nếu không bắt được Sùng Hắc Hổ quyết không về đây thấy mặt phụ thân nữa.
Tô Hộ nói :
-Thằng phách lối. Ta cho mày ra trận một chuyến cho biết khôn.
Toàn Trung vội nhãy lên ngựa, kéo ba ngàn quân ra trận, kêu lớn :
-Chúng bay vào gọi Sùng Hắc Hổ ra đây cho mau.
Quân trở vào báo với Hắc Hổ :
Có Tô Toàn Trung mời Chúa công ra nói chuyện.
Hắc Hổ nghĩ thầm :
-Mình kéo quân đến đây không phải để so tài cao thấp mà để gở rối việc này. Anh mình nóng nảy, đem quân đánh Tô Hộ là điều thất sách. Nếu có Tô Toàn Trung ra trận thì ta dùng lời phải trái gọi Tô Hộ ra phân giải ắt xong, cởi mở hận thù giữa anh ta với Tô Hộ rất tiện.
Hắc Hổ nghĩ rồi lên ngựa ra trước trại, thấy Toàn Trung đang múa kích mặt giận hầm hầm, thì nói lớn :
-Toàn Trung ! Cháu trở về mời phụ thân của cháu ra đây cho chú nói chuyện đã.
Tô Toàn Trung còn nhỏ, chua hiễu việc đời, lại nghe cha mình khen tài Hắc Hổ là anh hùng, nên không phục, quyết một trận đua tranh, liền lướt ngựa tới mắng lớn :
-Sùng Hắc Hổ, ngươi với ta là thù địch, còn nói chuyện tình nghĩa làm gì ? Hãy lui quân về Tào Châu thì giử được tánh mạng, bằng ở đây giao tranh ắt mất đầu.
Hắc Hổ nổi giận gầm lên một tiếng ;
-Thằng súc sanh, vô lễ !
Toàn Trung múa kích chém liền. Hắc Hổ đưa cặp búa đồng ra đở.
Hắc Hổ có tiếng là tay võ nghệ cao cường, lúc nhỏ lại có học được phép tiên về phái Triệt Giáo, bởi vậy lúc ra trận có mang bầu phép sau lưng, biến hóa nhiều lối lạ. Toàn Trung không rõ việc ấy, cậy mình có tài sức, múa kích như bay, quyết bắt sống cho được Hắc Hổ làm nổi tiếng anh hùng với thiên hạ chơi.
Toàn Trung đánh với Hắc Hổ năm mươi hiệp, tài múa kích của Toàn Trung quả vô địch, Hắc Hổ cầm búa đồng đở gạt đến toát mồ hôi, hơi thở khò khè, còn Toàn Trung vẫn hăng say không biết mệt.
Thấy vậy Hắc Hổ cũng phải khen thầm :
-Tô Hộ có thằng con xứng đáng quá. Cọp cha sanh cọp con là phải.
Nói rồi quày ngựa bvỏ chạy. Toàn Trung ngở Hắc Hổ cự không lại, cười ngất nói :
-Nếu mình nghe lời cha mình thì mình đã lầm tên tướng dỡ này rồi ! Có thế mà cũng khoe là dũng tướng. Dù mầy là Hắc hay Bạch Hổ mặc kệ, ta quyết bắt sống đem về lột da để thiên hạ biết danh ta.
Nói rồi giục ngựa đuổi theo rất gấp. Hắc Hổ nghe phía sau tiếng lạc ngựa của Toàn Trung đã đến gần, liền mở nút hồ lô niệm chú lâm râm, tức thì trong hồ lô bay ra một làn khói trắng tua tủa. Trong làn khói trắng ấy hiện ra một con chim ó mỏ sắt, kêu chí choé, bay đến mổ vào mắt Toàn Trung. Toàn Trung thất kinh cầm kích xoay tròn, không cho chim ó mổ mắt mình. Chim ó không xông vào được, liền mổ vào mắt ngựa. Con ngựa đau quá ré lên một tiếng nhãy lồng lên ném Toàn Trung xuống đất.
Hắc Hổ nhãy xuống ngựa, đè Toàn Trung hối quân trói lại dẫn về dinh.
Sùng Hầu Hổ nghe tin thắng trận, vội ra ngoài nghênh tiếp, Hắc Hổ nói :
-Em mới ra quân đã bắt được viên tiểu tướng đem về đó.
Hầu Hổ thấy Toàn Trung, nghiến răng trợn mắt nói :
-Ðêm vừa rồi, ngươi đón đường đánh quân ta tại Ngủ Cang, ngươi anh hùng thật. Nay sao lại chịu trói, không tỏ tài anh hùng tao xem thử ?
Toàn Trung đứng trợn mắt nhìn Hầu Hổ nói :
-Chúng bay dùng tà thuật bắt ta đâu gọi là anh hùng. Ta tiếc không cầm quân được lâu để bắt chúng bay nhai xương cho đả giận.
Hầu Hổ sỉ sỏ :
-Nay ngươi đã bị bắt, ngươi còn dám vô lễ sao ? Cha con ngươi tội đáng tru lục, giờ đây ta chém ngươi trước đã.
Nói rồi liền hô võ sĩ dẫn Toàn Trung ra ngoài xử tử.
Hắc Hổ can :
-Hiền huynh bớt giận. Tội cha con Toàn Trung đáng chết, song cha con nó làm phản triều đình, hiền huynh được ủy thác đến đây vấn tội. Vậy bắt được tội phạm, hiền huynh phải giải về Triều Ca cho thiên tử hành hình, nếu hiền huynh tự tiện giết đi, sau nầy không khỏi tiếng khi quân. Vả lại, con gái Tô Hộ là Ðắc Kỷ đang được thiên tử mơ ước, nếu sau nầy Ðắc Kỷ được gần gủi thiên tử, xin tha tội cho Tô Hộ, và Tô Hộ lên hàng Quốc thích, quyền hành trong tay, muốn trả thù hiền huynh là chuyện rất dễ. Chúng ta dại gì chuốc lấy oán cừu, mà không có lợi gì cho chúng ta cả ?
Sùng Hầu Hổ nghe nói như sáng con mắt lên :
-Hiền đệ định xử trí việc này ra sao ?
Sùng Hắc Hổ nói :
-Cứ giam Toàn Trung lại, chờ bắt được Tô Hộ rồi sẽ giải về triều đình cho Thiên Tử xét xử. Chúng ta chỉ tuân lệnh Thánh hoàng thôi không chuốc lấy ân oán làm gì ?
Sùng Hầu hổ hậm hực :
-Hiền đệ nói cũng phải. Song chúng nó làm nhục anh mấy lần nơi trận chiến, nếu không trả được thù hận ấy, anh không thể vui được.

(Xem tiếp hồi 3)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:29 am

Nói rồi truyền đem giam Toàn Trung đợi giải về Triều Ca và truyền dọn tiệc ăn mừng thắng trận.
Bên kia quân sĩ theo Toàn Trung ra trận, thấy Toàn Trung bị bắt vội vả chạy về báo với Tô Hộ :
-Công tử ra binh, rượt Sùng Hắc Hổ chạy một lúc, bị hắn dùng pháp thuật bắt sồng rồi.
Tô Hộ nói :
-Ta đã biết trước rồi, thế nào nó cũng không toàn mạng được. Bởi nó ỷ tài, không nghe lời ta nên mới bị bắt đó.
Nét mặt Tô Hộ dàu dàu. Các tướng xúm lại khuyên giải, và xin ra trận để báo thù cho Toàn Trung. Tô Hộ nói :
-Không được đâu ! Hắc Hổ là trang dũng tướng, lại có tà thuật hại người. Các ngươi ra đó chẳng khác gì đem trứng chọi đá. Làm một việc biết chắc không thành công thì không nên làm.
Các tướng thưa :
-Dù sao cũng đem hết sức mình chống giặc đã ! Chúa công nói như vậy chẳng lẻ chịu đem Ký Châu nầy giao cho địch sao ?
Tô Hộ thở dài :
-Việc nầy do ta gây nên. Nay đã lở, ta không muốn các ngươi là những kẻ vô tội phải gánh chịu tai ương.
Nói rồi Tô Hộ cấm các tướng không cho ra quân, chỉ truyền kiên thủ thành trì chờ lệnh.
Ðêm ấy Tô Hộ ngồi một mình trước long án, ôm đầu suy nghĩ :
-Ðem thân tùng phục một kẻ vô đạo là kẻ bất trí, ta không thể làm được. Còn chống lại kẻ vô đạo trong lúc cô thế, làm thiệt hại sinh mạng binh tướng ta không bằng lòng. Ôi, chỉ tại ta sanh con Ðắc Kỷ có chút ít nhan sắc, khiến cho hôn quân nghe lời bọn nịnh thần mới sanh chuyện rắc rối như vậy. Bây giờ thế đã cùng, thà ta chịu hy sinh cả gia quyến còn hơn để chúng bắt đem về Triều Ca thêm nhục.
Tô Hộ định giết hết vợ con rồi tự vận cho xong. Vì vậy vào khoảng canh hai đêm ấy, Tô Hộ cầm gươm thẳng đến hậu dinh.
Lúc nầy Ðắc Kỷ vẫn chưa ngủ, thấy cha mình cầm gươm vào phòng trong lúc đêm khuya, khép nép thưa :
-Thưa phụ thân, đêm khuya rồi sao phụ thân không an nghĩ, lại xách kiếm vào hậu cung ?
Nét mặt vô tư và kiều diễm của Ðắc Kỷ làm cho Tô Hộ động lòng. Dù Tô Hộ bực tức đến đâu cũng không thể làm cái chuyện hùm dữ ăn thịt con, huống chi Ðắc Kỷ ngây thơ đẹp đẻ như vậy. Tô Hộ nở nào giết con cho đành. Hai hàng nước mắt Tô Hộ rưng rưng chảy. Lần đầu tiên, nước mắt kẻ khẳng khái như Tô Hộ hoen ố trước cảnh đau lòng.
Tô Hộ nói :
-Cha cũng vì sanh con ra mà mang họa đó.
Ðắc Kỷ hỏi :
-Mấy hôm nay con có nghe triều đình đem binh đến vấn tội cha nhưng chẳng rỏ cha đã phạm tội gì với thiên tử ?
Tô Hộ bùi ngùi :
-Khí số nhà Thương đã hết, khiến Trụ Vương không lo sửa mình gìn giử sự nghiệp, nghe lời nịnh thần đam mê sắc dục. Vừa rồi cha vào Triều Ca chầu, hôn quân buộc cha tiến dâng ái nữ, cha không tuân lệnh, nên hôn quân khiến chư hầu kéo quân tới đánh Ký Châu ta. Anh con đã bị bắt, trong thành không ai đũ sức chống lại Sùng Hắc Hổ. Sớm tối cả thành đều bị bắt. Cha tính thà liều mình trước còn hơn để chúng bắt mang nhục.
Ðắc Kỷ thưa :
-Chỉ vì con mà cả nước mang khốn như vầy. Thôi để con liều mình cứu nước vậy.
Tô Hộ nói :
-Chết một mình con không cứu được gia đình và tướng sĩ đâu. Chỉ trừ việc con bằng lòng vào triều để thỏa mãn tính dục của hôn quân mà thôi.
Ðắc Kỷ nói :
-Như vậy xin cha cứ tiến dâng con vào triều cũng được. Thân con đâu kể gì, miễn thân phụ khỏi tội, nước nhà được bình yên.
Tô Hộ nói :
-Hôn quân vô đạo, sớm tối cơ nghiệp không còn. Nếu đưa con vào đó không khỏi sau này mang tiếng với thiên hạ.
Cha con Tô Hộ vừa nói đến đây thì bên ngoài có tiếng trống báo nguy. Tô Hộ vội xách kiếm ra khỏi hậu cung, đã thấy quân giử cửa hối hả chạy vào báo :
-Sùng Hắc Hổ công thành rất gấp.
Tô Hộ truyền lệnh các tướng giử chặc bốn cửa thành, dùng cây đá, tên bắn và nước sôi dội xuống không cho địch quân hãm thành.
Các tướng tuân lệnh quan phòng rất gắt. Bên ngoài Sùng Hắc Hổ cũng không có ý hãm thành, chỉ muốn cho mời Tô Hộ ra để đàm luận thôi, nhưng không thấy Tô Hộ ra buộc lòng phải truyền quân công phá. Khi thấy trên thành kháng cự, Hắc Hổ liền thu quân về trại.
Sùng Hầu Hổ thấy em mình không công thành, lại kéo binh về liền vào trướng hõi thăm :
-Sao hiền đệ không bắt thang lên đoạt thành ?
Hắc Hổ nói :
-Trong thành dự trử tên đạn khá nhiều, nếu đoạt thành sẽ hao binh không ít. Tôi xem thành Ký Châu lương thảo không bao nhiêu, nếu cố thủ cũng chỉ trong vòng một tháng là cùng. Chúng ta cứ đóng quân nơi đây, đợi quân của Tây Bá Hầu tới sẽ tính kế, Còn Tây Bá Hầu không đến, thành Ký Châu một thời gian nữa cũng sẽ thất thủ, không cần phải đánh.
Sùng Hầu Hổ nghe nói cũng an tâm, truyền mở tiệc khao thưởng quân sĩ. Trong lúc đó Tô Hộ không biết tính lẽ nào, phần nóng lòng vì con mình là Tô Toàn Trung bị bắt, sống chết chưa được tin.
Trong lúc lo lắng thì có Trịnh Luân đi giải lương về.
Tô Hộ than :
-Tuy có thêm lương thực nhưng cũng chẳng ăn thua gì, vì thành Ký Châu này nếu không giải vây được, sớm tối quân sĩ phải chết đói hết.
Trịnh Luân vào chầu, hỏi thăm tin tức :
-Tôi nghe Chúa công phản Thương, Hầu Hổ đem binh vấn tội, tôi lo lắng bôn ba về đây. Chẳng hay Chúa công thắng bại như thế nào ?
Tô Hộ buồn bã nói :
-Ta vì không phục hôn quân nên hành động như vậy. Nay Hầu Hổ tuân lệnh hôn quân đến đây vấn tội. Ký Châu ta nhỏ bé, cự sao lại binh triều. Ta tính sai sứ sang các nước chư hầu dọ xét ý tình để liên minh chống cự, như thế mới lâu dài được. Ngặc vì Toàn Trung bị Hắc Hổ bắt giử, chưa biết sai ai đi làm công chuyện ấy.
Trịnh Luân nói :
-Hầu Hổ chẳng qua là đứa bất trí, chúa công sợ gì nó ? Còn các trấn chư hầu nếu nghe lời hôn quân cùng đến đây một lúc, tôi thiết tưởng chưa chắc đã lấy được Ký Châu một cách dễ dàng. Ý kiến liên minh các chư hầu để chống lại nhà Thương thì cũng phải biểu dương lực lượng chúng ta đã.
Tô Hộ nói :
-Trước kia các tướng cũng đã bàn đến kế sách ấy. Hai trận đầu ta ra binh, đánh Sùng Hầu Hổ không còn manh giáp, sau đó có Sùng hắc Hổ đem binh đến trợ lực. Hắc Hổ học phép tiên, tài năng vô địch, trong thành không ai dám đương cự, Toàn Trung cũng vừa bị bắt sống.
Trịnh Luân nói :
-Sá gì một Hắc Hổ mà sợ ? Tôi từ lâu nay đã được Chúa công hậu đãi ơn ấy chưa đền. Nay nguyện ra binh bắt Hắc Hổ, cứu công tử cho.
Tô Hộ ngạc nhiên nhìn các tướng, nói :
-Hắc Hổ có phép thuật cao cường, nội thành không ai dám ra đánh. Tướng quân có tài gì mà nói như vậy ?
Trịnh Luân rút gươm giơ lên trời nói lớn :
-Nếu tôi ra trận mà không bắt được Hắc Hổ xin dâng đầu cho Chúa công để trừng trị những kẻ phách lối.
Nói rồi nhãy lên con thú mắt đỏ tròng vàng, xách cặp thiết tiên, đốt ba tiếng pháo khai thành, dẫn ba ngàn quân ra trước trại địch, gọi lớn :
-Sùng Hắc Hổ ? Hãy ra cho ta bảo đây.
Quân vào báo :
-Có một tướng bên Ký Châu dẫn binh đến khiêu chiến.
Sùng Hắc Hổ đang ngồi nghị luận, nghe quân báo liền đứng dậy nói :
-Hiền huynh để em ra trận xem tướng nào dám vô lễ như vậy ?
Nói rồi dẫn ba ngàn quân ra khỏi trại, thấy một tướng mắt như tròng táo, râu như rễ tre, đội mão đỏ, mặc giáp vàng, thắt đai ngọc, cũng cởi thú như mình, liền lướt tới hỏi :
-Tướng nào đó ? Tên họ là gì ?
Trịnh Luân nói :
-Ta làm chức Ðốc Lương, tên Trịnh Luân đây. Có phải tên ngươi là Hắc Hổ, đã bắt sống con trai chủ tướng ta chăng ? Nếu biết điều hãy mau trả lại, còn cưỡng mệnh thân xác ngươi sẽ tan như bột.
Hắc Hổ nổi giận mắng :
-Thằng khốn ! Ðừng phách lối ! Chủ mày là Tô Hộ nghịch mạng thiên triều, tội ấy đáng phanh thây. Mày là tôi thần của nó thì cũng liên can, sao chưa chịu quy hàng để bảo tồn tánh mạng, còn dám ra đây múa miệng ?

(Xem tiếp hồi 3)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:33 am

Nói rồi Hắc Hổ giục thú tới, vung búa chém, Trịnh Luân đưa thiết tiên ra đở. Hai tướng đánh nhau được hai mươi hiệp chưa phân thắng bại. Trịnh Luân thấy Hắc Hổ có đeo hồ lô sau lưng biết là bầu phép, thầm nghĩ :
-Ðánh người phải ra tay trước mới được. Trước kia mình có học phép hớp hồn của ông Ðộ Ách Chơn Nhơn. Nay dùng phép ấy bắt Hắc Hổ đem về nạp cho Chúa công, để Chúa công khỏi khinh ta là vô dụng.
Nghĩ rồi, Trịnh Luân cầm thiết tiên ngoắt ra sau lưng một cái, ba ngàn binh kéo đến như một con rắn dài, người thì cầm câu móc, kẻ cầm dây xiềng, coi như một đoàn quân chuyên việc trói người.
Hắc Hổ lấy làm lạ, nghe trong lổ mũi của Trịnh Luân có tiếng như chuông ngân, rồi hai đạo hào quang trắng toát bay ra. Hắc Hổ tối tăm mày mặt, nhào xuống đất, hai chân dãy lia lịa. Trịnh Luân truyền quân bắt Hắc Hổ trói lại. Chỉ chốc lát, Hắc Hổ tĩnh hồn coi lại thấy mình mẩy bị trói gò như một con heo sắp được chọc tiết, thất kinh nghĩ thầm :
-Thằng này có phép thuật gì kỳ lạ, bắt mình không hay biết gì hết ?
Trịnh Luân giống kiểng thu quân, dẫn Hắc Hổ vào thành.
Lúc này Tô Hộ đang ngồi trong trướng lo cho số mạng Trịnh Luân không thoát khỏi tay tà thuật của Hắc Hổ.
Bổng có quân vào báo :
-Trịnh tướng quân đã bắt được Hắc Hổ đem về, còn đứng ngoài chớ lệnh.
Tô Hộ ngạc nhiên, không rõ Trịnh Luân làm thế nào bắt được Hắc Hổ, liền đòi vào khen thưởng, và hỏi :
-Hắc Hổ là một dõng tướng, lại học được nhiều phép tiên, tướng quân làm thế nào bắt được nó ?
Trịnh Luân kể lại lúc nhỏ mình có học được phép mầu do tiên gia chỉ giáo, và kể lại trận đánh với Hắc Hổ vừa rồi cho Tô Hộ nghe. Tô Hộ mừng rỡ truyền dẫn Hắc Hổ vào bệ kiến.
Quân dẫn Hắc Hổ đến. Tô Hộ liền bước xuống mở trói cho Hắc Hổ, đoạn quỳ trước mặt Hắc Hổ nói :
-Tôi cam thọ tội với thiên tử, không lấy gì đền được. Trịnh Luân không biết nên xúc phạm oai trời, xin hiền đệ rộng dung.
Hắc Hổ thấy Tô Hộ đối đãi với mình như vậy, vội xụp xuống, nói :
-Trước đây anh em ta kết nghĩa, lòng hẳn chẳng quên. Nay ngu đệ đem binh đến đây chỉ cốt gở rối mối thù giữa hiền huynh và Sùng ca ca tôi, chớ đâu có ý chinh phạt. Hôm trước, cháu tuổi nhỏ, cậy sức anh hùng, không chịu mời hiền huynh ra cho tiểu đệ nói chuyện, cố ý giao phong nên tiểu đệ phải bắt về cầm tạm để tiện bề đàm đạo với hiền huynh.
Tô Hộ nói :
-Nếu hiền hầu không quên nghĩa cũ, trọn tình như vậy còn gì quý hơn.
Dứt lời Tô Hộ gọi các tướng lãnh của mình ra mắt Hắc Hổ.
Hắc Hổ thấy Trịnh Luân liền kính cẩn nói :
-Trịnh tướng quân tài phép hơn tôi nhiều. Tôi phục Trịnh tướng quân trọn đời.
Bầu không khí rất hòa nhã. Tô Hộ nhường Hắc Hổ ngồi trên, hối quân đem rượu ra cùng uống.
Ấy mới là :
Ngàn chung tri kỷ, rượu còn ít
Nữa tiếng trái tai, lời quá nhiều

Bấy giờ quân của Sùng Hắc Hổ chạy về báo tin cho Sùng Hầu Hổ hay. Hầu Hổ thất kinh nói :
-Em ta phép thuật cao cường vì cớ gì mà bị bắt ?
Quân sĩ thưa :
-Trong lúc đang giao chiến, chúng tôi thấy hai đạo hào quang trắng xóa từ trong lổ mũi Trịnh tướng quân bay ra, tức thì đệ nhị chủ tướng bị sa xuống ngựa và bị quân sĩ Ký Châu bắt trói giải về thành.
Hầu Hổ nghe nói thất kinh, nghĩ thầm :
-Ôi chao, trong đời lại có phép lạ như vậy sao ? Nếu Tô Hộ đã có người tài như vậy giúp sức thì binh ta cự sao lại ?
Tiếp đó, Sùng Hầu Hổ cho người đi dọ thám tin tức Tây Bá Hầu.
Xảy có quân vào báo :
-Tây Bá Hầu sai sứ giả đến ngoài trại, xin vào ra mắt.
Hầu Hổ trong bụng không vui, nhưng cũng phải mời vào hội kiến.
Sứ thần của Tây Bá Hầu mặc đồ trắng, lưng thắt đai xanh, bước vào thi lễ và nói :
-Tôi là Táng Nghi Sanh, vâng lệnh Tây Bá Hầu đến ra mắt hiền hầu.
Hầu Hổ nóng lòng hỏi:
-Chúa ngươi không tuân lệnh thiên tử, chẳng chịu động binh, nay sai ngươi đến đây một mình để làm gì ?
Táng Nghi Sanh thưa :
-Chúa công tôi cho việc binh đao là việc dư, bất đắt dĩ mới phải dùng đến. Nay Chúa công tôi sai đem đến cho Tô hầu một phong thơ, lấy lời hơn lẻ thiệt khuyên Tô hầu dâng con chuộc tội. Nếu Tô hầu nghe theo thì dân chúng khỏi nạn binh đao, quân sĩ khỏi lo chết chóc. Còn Tô hầu cứ khăng khăng một mực, chừng ấy sẽ đem binh vấn tội cũng chẳng muộn.
Sùng Hầu Hổ nghe nói cười lớn :
-Ta đem quân đến vây thành Ký Châu, giao phong mấy trận thế mà Tô Hộ vẫn cứng đầu ra binh đối địch, không kể mạng lệnh thiên tử nữa. Nay chúa ngươi chỉ sai ngươi đem đến một phong thơ, làm sao Tô Hộ chịu dâng con mà chuộc tội ? Ðó là Tây Bá Hầu đã trái mạng thiên tử, nên mới tìm cách gở gạc tội lỗi mà thôi. Ngươi cứ đem thư sang đó xem Tô Hộ có chịu đầu hàng không cho biết.
Táng Nghi Sanh nói :
-Chúa công tôi cho lẽ phải có sức mạnh hơn là gươm giáo.
Sùng Hầu Hổ hiu hiu tự đắc :
-Thì ngươi cứ đem thư đưa cho Tô Hộ rồi sẽ rõ.
Táng Nghi Sanh từ giả Hầu Hổ thẳng đến thành Ký Châu, kêu quân canh bảo vào báo tin.
Lúc đó Tô Hộ đang ăn uống với Hắc Hổ, bổng có quân vào báo :
-Tây Bá Hầu sai người đến trao thơ.
Tô Hộ nói :
-Tây Bá Hầu là người hiền đức, ta không nên đối xử vô lễ.
Nói rồi truyền quân khai thành tiếp sứ. Táng Nghi Sanh bước vào thủ lễ, Tô Hộ hỏi :
-Quan Ðại Phu từ Tây Kỳ đến đây có việc gì chỉ giáo chăng ?
Táng Nghi Sanh cung kính đáp :
-Trước đây hiền hầu có làm thơ bất phục thiên tử, nhà vua giận sai Chúa tôi đem binh chinh phạt. Nhưng Chúa tôi biết hiền hầu là người ngay thẳng, tánh khí cương trực, nên không dám ra quân, sai tôi đây dâng hiền hầu một bức tâm thư, xin hiền hầu khai phán.
Dứt lời, lấy phong thư dâng lên Tô Hộ.
Tô Hộ thấy trong thư viết như sau :

" Tây Bá Hầu Cơ Xương cúi lạy dưới trướng Ký Châu Hầu. Tôi nghe nói : Người trong một nước đều là tôi của vua. Vua ra lệnh, tôi không dám trái. Nay hiền hầu có một gái đẹp và hiền đức, Thiên tử muốn chọn vào cung, đó cũng là việc phải xưa nay, sao hiền hầu đã nghịch mệnh vua lại đề phản thi trước ngọ môn nữa. Tội đó không thể châm chước được.
Hiền hầu chỉ biết thương con mà quên nghĩa vua tôi. Hiền hầu là kẻ trung nghĩa xưa nay, tôi không nở ngồi nhìn thãm họa đất Ký Châu nên tạm gởi vài lời, khuyên hiền hầu đổi họa làm phước.
Nếu hiền hầu dâng con vào đền sẽ hưởng ba điều lợi :
Thứ nhất, con làm hậu phi được vua yêu dấu, cha làm Quốc trượng uy thế lẩy lừng, ăn lộc ngàn chung, vang danh bốn bể.
Thứ nhì, cõi Ký Châu gia quyến an toàn, tướng sĩ không hề bị khổ sở về binh đao.
Thứ ba, nhân dân Ký Châu không vì lòng khẳng khái của hiền hầu mà mang tai họa.
Xin hiền hầu nghĩ lại, phải biết kinh quyền để tránh tai họa. Tôi với hiền hầu cùng làm tôi nhà Thương cả, đã là tôi trong một nước thì lời hơn lẻ thiệt nói cho nhau biết là nhiệm vụ chung, xin hiền hầu đừng chấp nê, xét cho thấu đáo. Tôi đang mong hồi âm ".

Tô Hộ đọc xong ngồi làm thinh và gật gù mãi.
Táng Nghi Sanh thấy vậy thưa :
-Chúa công tôi nghĩ tình đồng trào nên không nở đem binh lực chinh phạt, đó là một dụng ý tốt, xin hiền hầu nghĩ lại cho ý kiến gấp.
Tô Hộ trao bức thư cho Sùng Hắc Hổ xem và nói :
-Tây Bá Hầu là người hiền đức, lời nói trong thư cũng rất hòa nhã. Người đã vì ta khuyên ngăn điều hơn thiệt, ta lẻ nào không nghe theo sao ?
Sùng Hắc Hổ cũng nói :
-Lời nói phải nặng hơn Thái Sơn, hiền huynh cũng nên vì nghĩa lớn bỏ những câu nệ nhỏ nhen.
Tô Hộ quay sang nói với Táng Nghi Sanh :
-Quan Ðại Phu về thưa lại với Tây Bá Hầu, tôi sẽ dâng con chuộc tội. Tôi tuân theo lời nhơn nghĩa của Tây Bá Hầu chớ không phải tôi sợ binh lực của Tây Kỳ đâu.
Nói rồi truyền quân mở tiệc thết đãi Sanh Nghi nơi quán dịch.

(Muốn biết Ký Châu Hầu Tô Hộ đem Đắc Kỷ đi nộp như thế nào, xin vui lòng xem Hồi 4 sẽ rõ)__________________
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:38 am

Hồi 4 - Giết Giai Nhân, Hồ Ly Mượn Lệnh

Hôm sau, Tô Hộ viết thư phúc đáp Tây Bá Hầu và tặng Nghi Sanh một số vàng bạc, nhờ Nghi Sanh về thưa lại cho rành rằng mình đã nghe lời dâng con chuộc tôi.
Nghi Sanh từ tạ ra về, Tô Hộ đưa đón hơn hai dậm đường, rồi trở về nói với Hắc Hổ :
-Chúng mình sống trên tình nghĩa. Tây Bá Hầu đã tỏ lời khuyên giải, chúng mình không lẻ không nghe theo. Thực ra trước đây tôi có chủ trương liên minh với chư hầu chống lại Trụ Vương, nhưng hiện thời ý định ấy không còn nữa.
Sùng Hầu Hổ nói :
-Nếu hiền huynh đã quyết định như vậy thì phải đưa ái nữ vào chầu Thiên Tử cho sớm để khỏi bị cản trở.
Tô Hộ liền truyền lệnh sắm sửa đưa Ðắc Kỷ đến Triều Ca. Hắc Hổ nói :
-Việc của hiền huynh như vậy đã xong rồi. Tôi xin trở về thả Toàn Trung ra và bàn với ca ca tôi giải binh, đồng thời làm sớ dâng về triều để hiền huynh tiện bề dâng con chuộc tội. Hiền huynh chớ tính lui tính tới nữa mà hỏng việc.
Tô Hộ nói:
-Tôi có cảm tình với hiền đệ và nặng nghĩa với Tây Bá Hầu lẻ nào tiếc một đứa con gái hay sao ? Hiền đệ cứ an lòng trở về, chúng ta còn nhiều ngày gặp gở.
Hai đàng chia tay trong luyến tiếc.
Hắc Hổ vừa ra khỏi thành, trở lại đại trại, quân thám thính hay được liền vào báo cho Sùng Hầu hổ hay.
Sùng Hầu Hổ lật đật mời Hắc Hổ vào hỏi :
-Vì sao em về được ? Từ khi em bị bắt đến nay anh lo lắng không yên, thường ngày cho người dọ thám, nhưng không nghe tin tức gì cả.
Hắc Hổ nói :
-Tô Hộ chịu dâng con chuộc tội rồi. Chúng ta nên giải binh thôi. Em tuy bị bắt, nhưng Tô Hộ vẫn đối đải tử tế, không sao cả.
Sùng Hầu Hổ nghiến răng hỏi :
-Tô Hộ nghe lời thuyết phục của Tây Bá Hầu rồi sao ? Thật đáng ghét. Nó trái lệnh Thiên Tử, nằm ở nhà không tốn một tên quân, chỉ viết một phong thư sai một tên quan quèn đem đến, thế mà được việc, còn ta hao tổn bao nhiêu xương máu mà công lao không thành. Chẳng lẻ bây giờ ta lại giải binh thì nhục nhả quá.
Sùng Hắc Hổ nói :
-Anh thật bất trí. Cùng một chư hầu lớn với người ta, anh ỷ tài đem quân chinh phạt đến nổi hao binh tổn tướng như vậy, còn người ta chỉ viết một phong thư, không cần mất một mũi tên mà thành công. Anh không biết hổ thẹn sao ? Thôi giải binh trở về, đừng nói nhiều nữa.
Sùng Hầu Hổ hậm hực nói :
-Em theo phe bọn chúng, không kể đến tình anh em nữa à ?
Sùng Hắc Hổ giận dữ :
-Anh đã làm ô nhục giòng họ Sùng, từ nay em không còn muốn thấy mặt anh nữa.
Dứt lời, truyền quân thả Tô Toàn Trung. Tô Toàn Trung thấy Hắc Hổ tỏ tình như vậy rất mến phục, cúi đầu tạ ơn :
-Chú sanh cháu một lần, cháu coi ơn ấy như trời biển.
Sùng Hắc Hổ nói :
-Cháu về hối thúc phụ thân vào triều chầu vua cho sớm.
Toàn Trung đi rồi, Sùng Hắc Hổ mặt lầm lì kéo quân trở về. Còn Sùng Hầu Hổ lưỡng lự một chút, nhắm bề không xong, cũng giải binh trở lại đất Bắc, làm sớ dâng về triều tạ tội.
Toàn Trung vào thành Ký Châu ra mắt Tô Hộ.
Tô Hộ nói :
-Nay có thư Tây Bá Hầu khuyên giải, cha tính dâng em con cho thiên tử mà chuộc tội để cứu lấy giang san trăm họ. Lẻ nào tiếc một đứa con gái làm khổ nhân dân đất Ký Châu.
Toàn Trung nói :
-Giận là giận hôn quân không lo sửa đức trị dân thôi. Còn cá nhân dù phải hy sinh cũng chẳng hại gì. Nay phụ thân đã quyết định như vậy con đâu dám cãi.
Tô Hộ hỏi :
-Vậy thì con ở nhà quyền trị Ký Châu, sớm tối phải siêng năng chăm lo công việc, đừng sanh sự lôi thôi. Ðể cha đem em con dâng cho vua xong cha sẽ trở về.
Toàn Trung vâng lệnh. Tô Hộ trở vào hậu cung thuật rõ ý định mình cho phu nhân là Dương thị hay.
Dương thị khóc òa, nói :
-Con gái mình lâu nay chưa từng biết phép tắc triều đình, nay tiến cung biết có điều gì khổ thân không ?
Tô Hộ nói :
-Phúc họa làm sao biết trước đưọc. Việc đến đâu hay đến đó, bây giờ đưa Ðắc Kỷ vào chầu vua để cứu đất Ký Châu nầy khỏi nạn đao binh đã.
Dương thị khóc mãi, Tô Hộ khuyên giải suốt đêm vẫn chưa nguôi.
Hôm sau, Tô Hộ chọn ba ngàn quân kỵ mã, năm trăm gia thần sắm sửa xe loan, bảo Ðắc Kỷ điểm trang lên kiệu ra đi.
Ðắc Kỷ nghe dạy nước mắt như mưa, lạy mẹ và anh từ giả bịn rịn hơn nữa ngày chưa ra khỏi cửa. Thế nữ hai bên khuyên dổ, phu nhân mới chịu rời, bước vào phòng để cho Ðắc Kỷ ra đi.
Tô Toàn Trung theo đưa năm dậm mới trở lại. Tô Hộ cởi ngựa theo sau xe loan, đàng trước trương một cây đại kỳ đề hai chữ "Quí Nhân".
Ðoàn ngựa nhắm hướng Triều Ca thẳng tới, trải không biết bao nhiêu khó nhọc, lúc xuống thác, lúc leo gềnh, lặn lội mấy ngày mới đến huyện Qua Châu.
Ngày kia, đoàn người ngựa đến trạm Ân Châu thì trời tối, dịch thừa được tin liền đón tiếp rước vào trạm nghĩ ngơi . Tô Hộ bảo dịch thừa dọn thính đường cho quí nhân nghĩ.
Chẳng dám dấu ngài, trạm nầy hơn ba năm nay có yêu tinh làm lộng, ai đi đường lở tối cũng không dám ngủ ở thính đường mà chỉ ngủ ở đại trại thôi. Vậy xin để quí nhân ngủ nơi đại trại mới bình yên vô sự.
Tô Hộ nói :
-Người quý của thiên tử, yêu tinh nào dám phá ? Sẳn đây có nhà trạm lại ngủ trong trại coi sao được ?
Dịch đường không dám trái mệnh, liền hối bộ hạ quét dọn nhà thính đường, thắp hương cho tan yêu khí, dọn một căn phòng rộng để cho quý nhân ngủ.
Tô Hộ dẫn Ðắc Kỷ vào phòng, có năm mươi thế nữ theo hầu hạ, năm trăm gia tướng theo canh cửa, ba ngàn binh mã đóng bên ngoài. Còn Tô Hộ thắp đèn nến ngồi trước nhà khách, nghĩ thầm :
-Chổ này là trạm dịch, khách qua đường đi lại đông đảo, xung quanh dân chúng cư ngụ rất nhiều, thế mà bảo có yêu quái phá phách thật là chuyện lạ. Tuy nhiên ta cũng nên phòng bị là hơn.
Nghĩ như vậy, Tộ Hộ liền lấy cây roi đuôi beo để trên bàn, rồi ngồi xem sách.
Trời khuya,bên ngoài ánh sao lờ mờ, bốn bề đều yên lặng, chỉ còn một mình Tô Hộ thức mà thôi. Nghe tiếng trống trở canh xa xa vừa điểm. Tô Hộ nghi ngại trong lòng, cầm roi bước vào phòng xem chừng, thấy bọn thế nữ và tiểu thơ đều ngủ im lìm hết. Tô Hộ yên lòng, trở về ngồi xem binh thơ.
Qua một hồi lâu, Tô Hộ nghe trống trở canh hai, không thấy có động tĩnh gì cả. Tô Hộ ngồi xem sách mãi...

(Xem tiếp hồi 4)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:41 am

Trống canh ba vừa điểm, bỗng có một luồng gió lạnh toát thổi đến, ngọn nến gần muốn tắt rồi tỏ lại. Tô Hộ thấy lòng hồi hộp, toan xách roi chạy xuống phòng ngủ, thì đã nghe có tiếng la của bọn thế nữ hoảng hốt :
-Yêu quái ! Yêu quái !
Tô Hộ vội xách roi cầm đèn chạy xuống, nhưng gió thổi tắt đèn, Tô Hộ phải hối quân thắp lên. Lúc xuống đến nơi thì thấy bọn thế nữ run cầm cập không nói ra tiếng.
Tô Hộ vén màn hỏi Ðắc Kỷ :
-Con có thấy yêu quái gì không ?
Ðắc Kỷ thưa :
-Con đang chiêm bao nghe thế nữ la hoảng, còn chờ dậy thì thấy bóng đèn của phụ thân dọi vào, không thấy yêu quái gì cả.
Tô Hộ nói :
-Ðội ơn trời phù hộ cho con khỏi giật mình. Thôi con nghĩ đi.
Tô Hộ trở lại nhà khách cho đến sáng. Tô Hộ có biết đâu lúc đèn tắt thì Ðắc Kỷ đã bị hồ ly hớp hồn rồi nhập vào xác Ðắc Kỷ trả lời với Tô Hộ. Chính hồ ly tinh đã mượn xác Ðắc Kỷ báo Trụ Vương sau này mất nước.
Suốt đêm đi tuần không thấy yêu tinh gì hết. Tô Hộ mừng quá tự nhủ :
-Nếu con gái ta đêm nay có bề nào thì không khỏi mang tội với thiên tử. Thật ra hiện Ðắc Kỷ chỉ còn cái xác thôi, phần hồn đã bị yêu tinh chiếm đoạt rồi. Tô Hộ lầm yêu tinh là con mình, thật tội nghiệp.
Sáng hôm sau lên đường, đi suốt mấy ngày đêm nữa mới đến Triều Ca. Tô Hộ truyền quân đóng trại nghĩ ngơi rồi sai người vào thành dâng sớ nhờ Hoàng Phi Hổ vào tâu với Trụ Vương xin dâng con chuộc tội.
Hoàng Phi Hổ bèn cho người mời hai cha con Tô Hộ nhập thành trước, còn quân sĩ thì đóng ở ngoài thành chờ lệnh.
Vưu Hồn, Bí Trọng hay tin Tô Hộ đem con chuộc tội, lại không thấy dâng lễ vật gì với chúng, thầm nói với nhau :
-Tuy đã đem con gái vào triều, nhưng tánh vua hờn giận không chừng, một lời nói của chúng ta cũng đũ làm cho mầy mất mạng đừng tưởng thế là xong. Rồi đây mầy sẽ biết hai đứa tao lợi hại bực nào.
Bấy giờ vua Trụ đang ngự tại đền Long Ðức, có kẻ hầu cận vào tâu :
-Có Bí Trọng xin vào yết kiến.
Trụ Vương cho vào. Bí Trọng vào lạy mừng và nói :
-Nay Tô Hộ đem con đến dâng để chuộc tội, hiện còn ở ngoài thành chờ lệnh.
Trụ Vương nổi giận mắng Tô Hộ :
-Ðồ thất phu vô đạo. Khi trước nhờ hai khanh bảo tấu, Trẫm mới tha chết đuổi về, nó lại dám đề phản thi ngoài ngọ môn, rồi chống lại binh trời. Tội ấy làm sao dung thứ được. Sáng mai Trẫm sẽ xử tội nó trước mặt triều thần cho rõ tội khi quân.
Bí Trọng tâu :
-Pháp luật đặt ra không phải dành riêng cho ai cả mà để trị chung cho cả nước. Nay Tô Hộ khi quân như vậy, nếu không xử trị thì luật nước đâu còn ?
Trụ Vương nói :
-Khanh tâu rất phải. Ðể ngày mai Trẫm sẽ trừng trị kẻ tôi loàn ấy cho xứng đáng.
Bí Trọng từ tạ lui ra. Hôm sau, Trụ Vương lâm triều, bá quan vào chầu đũ mặt, Hoàng Môn Quan vào tâu :
-Có Tô Hộ xin vào yết kiến, và dâng con chuộc tội.
Trụ Vương cho đòi vào. Tô Hộ mình mặc áo tù, đầu không đội mão, quì lạy trước sân,tâu :
-Kẻ tội nhân đáng chết, xin bệ hạ rộng dung.
Trụ Vương vổ án hét :
-Tô Hộ ! Ngươi đã đề phản thi trước ngọ môn, trọn đời không vào chầu Thương. Sau đó Sùng Hầu Hổ cử binh vấn tội, ngươi còn dám ra binh sát hại binh triều, nay ngươi còn vào đây làm gì.
Dứt lời, hối võ sĩ dẫn Tô Hộ đem ra pháp trường xử trãm để bêu đầu răn chúng.
Quan Thừa Tướng Thương Dung quỳ tâu :
-Tô Hộ phản Thương, tội rất nặng. Song trước kia bệ hạ vì muốn chọn Phi Hậu mà làm Tô Hộ lỗi đạo. Nay Tô Hộ đã biết ăn năn, dâng con hối lỗi, tưởng bệ hạ cũng nên rộn lòng dung tha.
Bí Trọng cũng quỳ tâu :
-Xin bệ hạ truyền đòi Ðắc Kỷ vào chầu, nếu Ðắc Kỷ xinh đẹp, bệ hạ dùng được thì hãy xá tội cho Tô Hộ. Còn nếu Ðắc Kỷ dung nhan không đẹp ý, bệ hạ sẽ truyền giết cả hai cha con cũng được.
Trụ Vương khen phải, liền truyền Ðắc Kỷ vào chầu. Ðắc Kỷ được lệnh, bước tới trước ngai vàng quỳ lạy.
Vua Trụ trông thấy Ðắc Kỷ tóc mai da tuyết, mắt phụng má đào, lưng nhỏ dịu dàng, mày xanh tiên tuế, ngón tay như mũi viết, da mặt tợ phù dung, trong lòng mê mẫn.
Làn môi son hé mở, đôi mắt phụng liếc rất tình tứ, Ðắc Kỷ tâu :
-Tôi là con kẻ phạm tội xin vào chầu, chúc Thánh hoàng vạn tuế.
Vua Trụ vừa trông thấy dung nhan lạnh lùng, lại thêm tiếng nói thanh tao như chim hót, trong người có một cảm giác đê mê, không thể nào nói được. Ngồi chết điếng một lúc mới mở miệng truyền gọi bọn cung phi :
-Chúng bay hãy mau dẫn Tô nương nương đến lầu Thọ Tiên đợi Trẫm.
Ðắc Kỷ theo bọn cung phi bước vào khuất bóng sau rèm, đôi mắt nhà vua vẫn còn say sưa.
Giây lát, Trụ Vương phán :
-Tô Hộ đã biết hối cải, dâng con chuộc tội, Trẫm xóa bỏ hết lỗi lầm. tuy nhiên như thế vẫn chưa đũ, Trẫm gia phong cho Tô Hộ thêm chức Quốc Thích, truyền mở tiệc nơi đền Hiển Khánh ba ngày để bá quan văn võ từ chức Thừa Tướng trở xuống đều đến đó làm lễ chúc mừng Quốc Thích.
Xong tiệc, các quan đưa Quốc Thích dạo khắp Triều Ca, để cho dân chúng hoan hỹ, và sau đó hai quan văn, ba quan võ đại diện Trẫm đưa Quốc Thích về nước.
Tô Hộ cúi lạy tạ ơn. Trụ Vương liền bải triều, lui về hậu cung.
Các quan triều thần thấy Trụ Vương đam mê sắc dục như vậy có ý không bằng lòng, nhưng vì Trụ Vương bãi triều quá sớm, không thể cản ngăn, đành trở lại đền Hiển Khánh để cùng các quan dự yến chúc mừng Tô Hộ.
Vua Trụ về cung Thọ Tiên ăn uống vui vầy với Ðắc Kỷ, đêm ấy loan phụng giao hòa rất tương đắc. Ý tình gắn bó như keo sơn.
Từ khi Ðắc Kỷ vào cung, vua Trụ ngày thì mở tiệc ăn chơi, tối đến vui riêng trong cung cấm, bỏ phế việc triều nghi, không hề để mắt đến những lời sớ của các quan nữa. Có ai vào xin ra mắt, vua Trụ cũng không cho.
Ngày qua tháng lại như thoi đưa, thì giờ đối với kẻ si mê sắc dục chẳng khác bóng câu qua cửa sổ. Loáng mắt đã hai tháng trời, vua Trụ không một lần ngự triều, cứ ở mãi trong cung Thọ Tiên vui riêng với Ðắc Kỷ. Bá quan dâng sớ chất đống cao ngập đầu, vẫn không thấy mặt rồng đâu hết. Như vậy lấy ai nghị việc ?

(Muốn biết Trụ Vương đam mê Đắc Kỷ bỏ bê công việc triều chính ra sao, xin vui lòng xem Hồi 5 sẽ rõ)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:45 am

Hồi 5 - Vân Trung Tử Dâng Kiếm Trừ Yêu

Ðây nói chuyện ông Vân Trung Tử là một vị tiên,tu luyện đã ngàn năm trên núi Chung Nam. Ngày kia Vân Trung Tử xách giỏ đi hái thuốc thấy yêu khí bốc lên đến mây xanh, liền xem xét một hồi, rồi than :
-Con hồ ly tinh đã nhập vào xác người tác quái. Ta mang nghiệp tu hành cốt làm điều nhân đức, nếu không vì thiên hạ, trừ con yêu ấy thì có lẻ nhân gian sinh ra lắm chuyện khổ đau.
Than rồi liền gọi học trò là Kim Hà đồng tử đến bảo :
-Ngươi đi bẻ cho ta một khúc cây tòng khô để ta đẻo chiếc gươm trừ yêu.
Kim Hà đồng tử hỏi :
-Thưa thầy, sao không dùng guơm báu chém yêu cho dứt hậu hoạn ?
Vân Trung Tử nói :
-Con yêu ấy chỉ là giống hồ ly tu luyện ngàn năm, cần gì phải dùng đến gươm báu. Ta dùng thanh gươm gỗ cũng đũ trừ nó rồi.
Ðồng tử vâng mệnh đi bẻ một nhánh tùng. Vân Trung Tử đẻo thành một thanh gươm phép, dặn học trò giử động, rồi đằng vân thảng đến Triều Ca.
Bấy giờ vua Trụ đang đắm sắc, đã lâu ngày chẳng lâm triều.
Bá quan văn võ không biết làm sao nên đàm luận xôn xao.
Quan Thượng Ðại Phu Mai Bá nói với Thừa Tướng Thương Dung và Á Tướng Tỉ Can :
-Nay Bệ hạ đắm sắc, bỏ cả triều chính, không coi giang sơn là trọng ấy là điểm loạn lớn. Các ông quyền cao lộc cả, gần gủi bệ hạ hơn, lẽ nào lại khoanh tay ngồi ngó. Xưa nay hễ vua làm quấy thì tôi can, cha làm sai thì con bàn, bạn làm sai thì có bạn khuyên. Các ông không hiểu lẽ ấy hay sao ?
Thừa Tướng Thương Dung nói :
-Bệ hạ ngày đêm ở mãi trong cung cấm, không làm sao thấy mặt được, các ông bảo chúng tôi làm thế nào bây giờ ?
Mai Bá nói :
-Chúng ta hội đũ mặt văn thần võ tướng rồi giống chuông trống thỉnh bệ hạ ra đền, đồng một loạt can gián. Nếu người nầy tâu mà bệ hạ không nghe thì đến người khác, quyết làm sao cho bệ hạ từ bỏ sắc đẹp, tránh xa kẻ nịnh mới được.
Thừa Tướng Thương Dung nói :
-Quang Ðại Phu nói rất phải. Chúng ta đồng lòng can vua mới đưọc. Bệ hạ đang lâm vào trạng huống này, một mình tôi không đũ sức.
Các quan đồng ứng lên một lượt :
-Xin Thừa Tướng mời bệ hạ lâm triều cho được. Chúng tôi nguyện nhất loạt ủng hộ lời can gián của Thừa Tướng.
Thương Dung liền truyền nổi trống đền rất gấp. Vua Trụ đang ở nơi lầu Trích Tinh nghe nhạc với Ðắc Kỷ, bỗng có tiếng trống nỗi lên inh ỏi, thất kinh nói với Ðắc Kỷ :
-Mỹ nhân ở đây chờ Trẫm một chút. Trẫm ngự triều xem chuyện gì gấp mà các quan nỗi trống đền như vậy ?
Ðắc Kỷ nói :
-Thần thiếp đoán chắc không có việc gì đâu. Chẳng qua triều thần thấy bệ hạ yêu mến thần thiếp nên ganh tỵ mời bệ hạ ra để can gián thế thôi.
Trụ vương nói :
-Mỹ nhân chớ lo. Trẫm ra ngoài một chút là vào ngay, dù triều thần có nói gì Trẫm cũng không nghe theo.
Ðắc Kỷ vội vả lạy đưa. Vua Trụ lên xe đến ngai ngồi ngự. Trăm quan văn võ lạy mừng xong, Vua Trụ thấy Thừa Tướng Thương Dung tay ôm một chồng sớ rất dầy. Bên kia thấy Hoàng Phi Hổ và các quan Ðại phu cũng chuẩn bị như sắp có nhiều việc tâu trình, thì thất kinh, vì bị tửu sắc nhiều, trong đời Vua Trụ hình như không còn muốn làm việc gì khác nữa.
Tuy nhiên, đã lâm triều không lẽ trở vào hậu cung ngay, đành ngồi nán lại mà lòng buồn bã.
Thừa Tướng Thương Dung quỳ tâu :
-Tâu bệ hạ các chư hầu lâu nay dâng sớ về đợi bệ hạ phê chuẩn rất nhiều việc, chẳng biết vì sao bệ hạ không lâm triều, ngày đêm luôn ở nơi cung cấm. Hạ thần chắc có người ở gần bệ hạ cám dổ chăng ?
Xin bệ hạ xem việc xã tắc là trọng.
Vua Trụ thở dài nói :
- Trẫm nghe bốn biển bình yên, muôn dân lạc nghiệp. duy phía Bắc có loạn thì Trẫm đã sai Thái Sư đi dẹp rồi. Ðó chẳng qua như mục ghẻ lở, có nghĩa gì. Còn việc triều chính đã có các khanh thay Trẫm điều hành, Trẫm dù có nghi ngơi một thời gian cũng chẳng sao. Các khanh chớ học đòi theo khuôn sáo cũ mà chê Trẫm không chiếu cố đến xã tắc. Người tôi trung không thấy vua nghi ngơi chút ít mà bỏ việc, hoặc có ý khi quân.
Thương Dung tâu :
-Mọi việc đều do bệ hạ quyết định cả, nếu bệ hạ giao cho một đại thần nào mà không tránh khỏi tiếng chuyên quyền, và bệ hạ lại mang tiếng không cần mẫn. Xin bệ hạ xa lánh con đường cũ, đuổi kẻ gian, bỏ sắc dục, trọng đức thương dân, thì xã tắc mới bền vững, nước mới giàu, dân mới mạnh.
Vua Trụ lắc đầu :
-Thôi thôi, Trẫm không muốn nghe mãi những lời nhàm tai ấy. Các khanh không có lời nói nào khác để Trẫm đẹp lòng hay sao ?
Trụ Vương nói đến đây thì có Quan Huỳnh Môn vào tâu :
-Có ông Vân Trung Tử xưng là đạo sĩ ở núi Chung Nam xin vào yết kiến bày tỏ mật sự.
Trụ Vương nghi thầm :
-Các quan hôm nay cố can gián nhiều việc, nếu ta để chúng nói mãi nghe khó chịu, lại rườm tai, chi bằng cho vị đạo sĩ này vào nói qua loa vài câu cho vui rồi bãi chầu là hay hơn.
Nghi như vậy, Trụ Vương liền ra lệnh mời đạo sĩ vào.
Vân Trung Tử mặc áo rộng xanh, mặt như dồi phấn, môi tợ thoa son, bước vào trước đền khoan thai để giỏ hoa xuống, nghiêng đầu xá vua Trụ một cái, không lạy, và nói :
-Tôi xin ra mắt bệ hạ.
Vua Trụ thấy đạo sĩ chỉ xá mà không lạy nên không bằng lòng nghi thầm :
-Trẫm trị ngôi trời, giàu sang bốn biển, ai ở trong đất nước đều là bề tôi cả, đạo si tuy là kẽ tu hành, song cũng không thoát ra ngoài bản đồ của Trẫm, tại sao có ý khi quân như vậy ?
Tuy nghi thế, song nếu chấp trách Trụ Vương lại sợ triều thần khinh mình hẹp hòi, nên làm ra vẽ đại lượng, hỏi qua gốc tích.
- Ðạo sĩ từ đâu đến đây ?
Vân Trung Tử nói :
- Tôi theo mây nước đến đây.
Trụ Vương hỏi :
- Sao gọi là mây nước ?
Vân Trung Tử đáp :
-Lòng tự vừng mây trắng, ý như dòng nước trong.
Trụ Vương mĩm cười, có ý trêu chọc :
-Nếu mây tan nước cạn thì người về đâu ?
Vân Trung Tử nói :
-Mây tan vần nguyệt rạng, nước cạn trái châu bày.
Câu này ý Vân Trung Tử muốn nói : Nếu mây tan thì hiện vào cung Nguyệt, nước cạn thì ẩn vào trái Châu.
Vua Trụ thấy Vân Trung Tử đối đáp thông suốt, đổi giận làm vui phán :
- Lúc nãu đạo sĩ làm lễ mà không triều bái, Trẫm cho là thất lễ. Nhưng bây giờ thấy đạo sĩ có nhiều ý lạ, Trẫm rất vui lòng. Vậy Trẫm bỏ qua đấy.
Nói rồi chỉ một chiếc cẩm đôn, mời Vân Trung Tử ngôi.
Vân Trung Tử chẳng hề khiêm nhượng, liền ngôi xuống ghế, cúi đầu nói :
- Như thế mới phải chứ. Ngôi cửu trùng cũng quý, mà đạo tam giáo cũng cao, lẽ nào không ý thức đưọc ?
Trụ Vương hỏi :
-Ðạo tiên cao ở chổ nào ?
Vân Trung Tử nói :
-Xin bệ hạ nghe tôi đọc thì rõ :
"Ðạo chia tam giáo, Tiên trọng muôn phần. Trên chẳng chầu thiên tử, dưới chẳng lạy công khanh, lánh tục trần nên ở ẩn, bỏ lưới tục mới đi tu. Uống nước suối không màng danh lợi, ở gành non quên nhục quên vinh. Ðội trời không biết nắng, mặc áo rách coi đời, bẻ bông tươi đội làm nón, cắt cỏ khô làm mền. Lấy nước suối súc miệng, ăn trái cây sống đời. Có lúc vổ tay reo lớn, có khi duổi cẳng nằm dài. Gặp khách tiên thì giảng kinh, nói chuyện,gặp bạn đạo thì uống rượu ngâm thơ. Cười vui theo ý muốn, nói năng theo thích lòng. Không cần bó buộc, chẳng cần nể nang. Luận việc thịnh suy thời thế, xét điều côi rẽ hồn linh. Mặc ý nắng mưa thay đổi, không cần câu thúc thời gian. Ðời già hóa trẻ, tóc bạc trở xanh. Vào non hái thuốc, trị bịnh cứu người. Biết dữ lành vì thông quẻ bói, biết họa phúc vì rõ lòng người. Truyền phép đạo mở lòng cứu thế, làm phép bùa trừ khử yêu ma. Ðạo cao rồng cọp sợ, đức trọng quỷ thần kiêng. Cởi mây xanh bay lên phủ tía, ngồi hạc trắng dạo khắp cung tiên. Biết mấy thiên tạo hóa, thông đạo đức thần linh. Coi danh lợi như mây trôi bèo dạt, so nghề pháp như cứu cánh tinh thần. Tuy tam giáo là trong, song chỉ một đạo là cao.

(Xem tiếp hồi 5)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:45 am

Vua Trụ nghe nói cũng vui tai, liền phán hỏi :
-Trẫm nghe lời đạo sư nói, nghe mình nhẹ nhàng như thoát khỏi càn khôn, ngẫm lại giàu sang khác gì mây gió. Song chưa biết đạo sư ở động nào ? Nhơn việc chi đến đây xin cho Trẫm biết.
Vân Trung Tử nói :
-Bần đạo là Vân Trung Tử, ở động Ngọc Trụ, tại núi Chung nam, nhân lúc thung dung đi hái thuốc, thấy khí yêu xuất hiện tại Triều Ca, khi đến đây thấy quái khí tụ nơi cung cấm, bởi vậy bần đạo có ý xin bệ hạ trừ yêu quái để cứu muôn dân.
Trụ Vương nói :
-Nơi cung cấm là chổ canh phòng nghiêm ngặt ngày đêm đều có quan quân ứng hầu, đâu phải chốn rừng núi u tịch mà có yêu quái lộng hành ? Có lẽ đạo sư lầm chăng ?
Vân Trung Tử vừa cười vừa nói :
-Yêu quái là giống tà ma, nếu biết nó thì nó không dám đến. Sở dỉ nó không dám lộng hành là vì bệ hạ không biết nó.
Nếu không trừ sớm sau này tai họa không nhỏ. Tôi xin đọc bốn câu thơ này cho bệ hạ rõ :

Sắc sắc màu dở khấy bệnh nhân
Hao mòn thể chất lẫn tinh thần !
Nếu ai biết nó là yêu mị
Yêu mị làm sao giết được thần ?

Trụ Vương hỏi :
-Nếu trong cung có yêu thì làm cách gì trừ được ?
Vân Trung Tử nói :
-Không khó gì. Tôi có một thanh gươm bằng gỗ, bệ hạ đem trấn trong cung tự nhiên yêu ma phải chết.
Nói rồi giở giỏ ra, lấy thanh gươm trao cho Vua Trụ, và đọc tiếp bốn câu thơ nữa :

Ðẻo nên hình kiếm vốn cây khô
Phù phép thần tiên đã luyện vô
Một đạo hào quang chưa thấy ánh
Ba ngàn yêu khí đã ra tro

Trụ Vương hỏi :
-Gươm này trấn tại đâu ?
Vân Trung Tử nói :
-Trấn tại lầu Phấn Cung (gần cung cấm) trong ba ngày sẽ thấy hiệu nghiệm.
Trụ Vương liền sai nội thị đem gươm treo tại lầu Phấn Cung như lời Vân Trung Tử nói.
Nội thị vâng lệnh đi tức khắc.
Trụ Vương lại nói với Vân Trung Tử :
-Ðạo sư có phép lạ, thấu được thiên cơ, biết trừ yêu mị, nếu đạo sư chịu rời bỏ Chung Nam sơn về đây giúp Trẫm, Trẫm sẽ phong cho quan tước, hưởng lộc đời đời, như vậy không sung sướng sao, dại gì ở góc núi đầu non, phí một cuộc đời tài ba như vậy.
Vân Trung Tử nói :
-Bệ hạ có lòng chiếu cố đến kẻ núi non,quê mùa. Song bần đạo là kẻ biếng nhác, không từng biết chuyện trị nước trị dân. Sáng dậy mặt trời lên ba sào còn ngủ nướng ở trần trùn trục vẫn ngao du…
Trụ Vương ngắt lời :
-Như thế có gì là sung sướng, sao cho bằng áo tía đai vàng, con sang vợ quý, muốn hưởng gì cũng có.
Vân Trung Tử nói :
-Tuy vậy có rất nhiều cái hay, tôi xin đọc cho bệ hạ nghe :

Mình thảnh thơi
Lòng thong thả
Muôn việc mênh mông không đoác cả
Chẳng bận lo công danh như lặt rau
Chẳng muốn cướp đất như nhổ mạ
Chẳng tham lưng buộc đai ngời
Chẳng muốn mình mang gấm lạ
Chẳng ham làm Tể Tướng mà vuốt râu
Chẳng muốn dựa quân vương cho phỉ dạ
Chẳng tham lên ngựa xuống xe
Chẳng muốn vào quỳ ra xá
Chẳng ham ba họ hưởng quyền cao
Chẳng muốn ngàn chung ăn lộc cả
Lều tranh bao quản hẹp hòi
Áo vải chỉ nài tơi tả
Túi khô sẳn đóa hoa tươi
Áo rách có hồ sen lá
Mê mang giấc điệp mặt nghinh ngang
Mường tượng tiệc đào môi giục giả
Quản bao thỏ lặn ác tà
Mãn xuân sang hạ…

Vua Trụ nghe đến đây, khen :
-Trẫm nghe lời đạo sư ca thật là thanh lịch.
Liền khiến quân đem hai mâm vàng biếu cho Vân Trung Tử làm lộ phí về đường. Vân Trung Tử cười lớn :
-Cảm tình bệ hạ, nhưng bần đạo không biết dùng những thứ đó, xin bệ hạ nghe bần đạo ngâm bài thơ này :

Theo duyên theo phận ẩn sơn lâm
Tợ nước, đường mây, kinh ít cuốn
Nắm dây cầm bản, gậy non tầm
Thuốc hay trong túi cho người mạnh
Thơ mới bền lòng gặp khách ngâm
Mỗi hột kim đơn ngàn tuổi lẻ
Chẳng ham vàng bạc đựng đầy mâm

Vân Trung Tử ngâm xong, xá Vua Trụ một cái, rồi giủ áo tay áo đi thẳng.
Bấy giờ các quan muốn thay nhau lên tâu trình công việc, nhưng Trụ Vương ngồi lâu đã mỏi mệt, liền đứng dậy về cung.
Bá quan ngơ ngác, cùng nhau tự động bãi triều, chờ dịp khác.
Vua Trụ về đến dinh Thọ Tiên không thấy Ðắc Kỷ ra đón, lòng hồi hộp không yên.
Có quan nội thị ra rước, vua hỏi :
-Tô mỹ nhân sao không ra đón trẫm ?
Nội thị tâu :
-Tô mỹ nhân lâm bệnh nặng nằm thiêm thiếp trên giường. Trụ Vương thất kinh, vội bước xuống long xa, hối hả vào phòng khoát màn, xem thấy Ðắc Kỷ mặt trắng nhợt, môi như giấy bạch, nằm thở pheo pheo như gần đứt hơi.
Vua Trụ gọi lớn :
-Mỹ nhân, trước khi Trẫm lâm triều diện mạo mỹ nhân còn như đóa hoa tươi, sao mới chốc lát sắc diện mỹ nhân như thế này Trẫm biết làm sao bây giờ ?
Ðắc Kỷ gắng gượng mở mắt nhìn Vua Trụ, và thều thào :
-Bệ hạ ơi ! Khi sớm mai thần thiếp đưa bệ hạ lâm triều, thần thiếp đoán chừng bệ hạ gần về nên ra ngoài đón, chẳng ngờ khi đi ngang lầu Phấn Cung, thần thiếp thấy cây gươm treo ở đấy nên giật mình toát mồ hôi ra, bịnh tình thế này. Thần thiếp tủi phận mình bạc phước vô duyên, không được hầu bệ hạ được lâu. Xin bệ hạ an dưỡng mình rồng, đừng nghi đến thần thiếp nữa…
Vua Trụ nghe nói đứng chết điếng một lúc lâu, rồi thầm nghĩ :
-Lão đạo sĩ nói là trong cung có yêu, cho gươm linh để trừ yếm, tại sao Tô mỹ nương trông thấy gươm ấy lại lâm bịnh. Tô Ðắc Kỷ là con gái của Tô Hộ, thì sao lại là yêu quái được, Chắc đạo sĩ đã gạt ta dùng tà thuật để hại người yêu của ta.
Nghi nhu vậy, Trụ Vương thuật chuyện Vân Trung Tử đến tặng gươm thiêng cho Ðắc Kỷ nghe. Ðắc Kỷ vừa khóc vừa nói :
-Bệ hạ đã nghe lầm loài quỉ mị, dùng tà thuật gây rối cung vi, nếu bệ hạ không đốt cây gươm ấy thì thần thiếp chết mất.
Trụ Vương liền truyền nội thị đem gươm phép đốt tức khắc.

(Cơ nghiệp Thành Thang đã đến lúc suy đồi, nên khiến Vân Trung Tử không dùng gươm thiệt. Nếu Vân Trung Tử dùng gươm thiệt thì hồ ly tinh trông thấy đã chết ngay, còn đâu phá rối Trụ Vương mất nước ?)

(Muốn biết Đắc Kỷ "tác yêu tác quái" ra sao, xin vui lòng xem Hồi 6 sẽ rõ)
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by vjsaotacodon on Tue Sep 01, 2009 8:49 am

_______________________________________________________

Những gì bạn biết chỉ là hạt cát trên sa mạc :albino:
avatar
vjsaotacodon
Gamer
Gamer

Tổng số bài gửi : 96
Reputation : 0
Join date : 27/08/2009
Age : 28
Đến từ : Rach Gia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Na Tra Truyền Kì truyện ( Bảng Phong Thần )

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết